vá đường trong mưa bom
Ông Thái Hữu Hoành nói: "Sau khi trinh sát được mục tiêu rồi là địch đến bỏ bom, đánh sập tất cả, cầu không thể đi. Nhiệm vụ của chúng tôi khi đấy là chặt cây làm bè, làm mảng để ô tô và dân công có thể vượt qua suối sang bên kia. Khi địch đánh phá, đến tối TNXP chúng tôi san gạt, sửa chữa để sáng hôm sau xe, người đi qua, thế nhưng đến khoảng 8-9h sáng địch lại đến quần nát, bỏ bom Na pan, bắn rốc két, bắn tên lửa… làm cháy hết khu vực đó. Cứ như thế, địch thì đánh phá, TNXP của ta thì lại chặt cây, đóng thành bè mảng để ô tô và dân công đi qua."
Ngoài nhiệm vụ chính ở Tà Vài, khi có lệnh chi viện cho Ngã ba Cò Nòi - "túi bom" lúc đó, vì đây là giao điểm của đường 41 (nay là QL6) từ Hà Nội lên và từ đường 13 (nay là QL 37) từ Yên Bái cùng các tỉnh Đông Bắc sang. Nhằm cắt đứt chi viện của ta cho chiến trường Điện Biên Phủ ngay tại vị trí hiểm yếu này, thực dân Pháp đã đánh phá ác liệt. Ước tính, cứ 13p chúng lại ném bom bắn phá một lần; có ngày, chúng thả tới 300 quả bom các loại và có đợt chúng đánh phá 2-3 tuần liên tục, ném bom rải thảm kết hợp nhiều loại bom trong 1 trận nhằm hủy diệt lực lượng và làm tê liệt giao thông của ta.
Thế nhưng, bất chấp nguy hiểm, các lực lượng TNXP vẫn thường xuyên trụ vững tại đây để làm đường, sửa đường. Địch phá, ta lại sửa, ta đi, không để một giờ nào mạch máu giao thông tắc nghẽn.
Cựu TNXN Thái Hữu Hoành nhớ lại: "Từ chỗ chúng tôi lên Ngã ba Cò Nòi là 22 cây số. Lên mới thấy là địch đánh suốt ngày không biết bao nhiêu tốp, hết tốp này đến tốp khác, đánh liên tục, tơi tả hết; nó đánh sập trên đồi xuống, phía dưới thì cháy trơ trụi hết. TNXP chúng tôi tối đến lại dọn đường cây cối, làm thế nào có đường cho ô tô và dân công đi qua. Lúc đó chúng tôi với sức trẻ, như tôi mới 17 tuổi, nên làm không biết mệt mỏi, tất cả vì kháng chiến.
70 năm trôi qua, cầu Tà Vài bằng sắt năm xưa nay đã được thay thế bằng chiếc cầu xi măng rộng 5m, dài gần 100 mét rộng thênh thang trên QL6 đã được uốn thẳng, mở rộng; Ngã ba Cò Nòi với Khu Di tích tưởng niệm liệt sỹ Thanh niên xung phong được đầu tư, xây dựng và được xếp hạng di tích cấp quốc gia đã trở thành địa chỉ đỏ giáo dục lý tưởng, truyền thống cách mạng cho các thế hệ.



