Cựu chiến binh

Vai kề vai trong trận mở màn Chiến dịch MP84 – Hồi ức của người lính Nguyễn Thành Công

Hưng Yên28/11/2025Trần Thị Thu (Thôn Hạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ đêm ấy—đêm mở màn Chiến dịch MP84. Trời Vị Xuyên tối đặc, gió từ dãy Tây Côn Lĩnh thổi xuống lạnh buốt như cắt vào da, nhưng bàn tay tôi lại nóng ran khi nắm chặt khẩu AK rút gọn. Bên cạnh tôi là Trần Văn Tiến, người đồng đội thân như anh em ruột trong đại đội D406 Đặc công.

Chúng tôi được giao nhiệm vụ luồn sâu, mở đường đánh điểm chốt địch phía trước. Nhiệm vụ mà chỉ cần sơ sẩy nửa bước, cả tổ có thể nằm lại giữa khe đá mà chẳng ai hay biết.

Tiến quay sang tôi, khẽ gật đầu. Ánh mắt cậu ấy sáng lên trong bóng đêm—vừa quyết liệt, vừa bình thản đến lạ. Tôi hiểu cái gật đầu ấy: “Đi thôi Công. Sống chết có nhau.”

Chúng tôi dịch chuyển từng centimet trên vách núi lởm chởm đá tai mèo. Mỗi lần bàn tay bám vào một khe đá sắc lạnh, tôi lại nghe rõ tiếng trái tim mình đập. Tiến đi sau, đôi lúc chạm nhẹ vào vai tôi để báo hiệu: “Ổn. Tiếp tục.”

Khi đến gần vị trí tập kết, chúng tôi nằm ép sát xuống đất. Trên đầu là tiếng pháo địch xé trời. Cả mặt đất rung lên như một con thú đang gầm gừ. Tôi nín thở, dõi theo bóng Tiến phía trước. Từ ngày vào đơn vị, tôi luôn tin vào đôi mắt của cậu ấy – lanh lẹ, sắc sảo, nhìn xuyên cả bóng đêm.

Rồi khoảnh khắc quyết định đến—chúng tôi đồng loạt lao lên.

Tiếng nổ bật ra dữ dội, ánh chớp sáng lóe cả đỉnh núi. Đó là lần đầu tiên trong chiến dịch, những điểm chốt kiên cố của địch bị đặc công ta khoét vào sâu đến vậy.

Trong khói bụi đặc quánh, tôi nghe tiếng Tiến hét:

“Công! Bám sát tao!”

Tôi lao đến bên cậu ấy, lửa đạn sượt qua người như nóng rát. Chúng tôi đánh giáp lá cà trong một không gian chật hẹp, đến mức cảm nhận được hơi thở lẫn tiếng bước chân của địch. Những khoảnh khắc ấy, tôi không còn nghĩ được gì—chỉ biết rằng Tiến ở trước mặt, còn đồng đội phía sau đang chờ con đường mở ra.

Khi tiếng súng im dần, đất đá vẫn còn rơi lộp bộp. Tôi quay sang, thấy Tiến ngồi dựa vào tảng đá, thở hổn hển nhưng nở một nụ cười mệt mỏi:

“Sống rồi Công ạ… mình sống rồi.”

Tôi bật cười, không biết là vì vui sướng hay vì quá căng thẳng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng cả hai chúng tôi vừa đi qua lưỡi hái tử thần—và còn sống được là một điều may mắn kỳ lạ.

Trận mở màn ấy sau này được nhắc đến nhiều, nhưng đối với chúng tôi, điều đáng nhớ nhất không phải là chiến công, mà là tình đồng đội. Hai đứa lính trẻ vai kề vai, tin nhau tuyệt đối giữa nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy hình ảnh Tiến mở đường trong bóng đêm, thấy tiếng gọi của cậu ấy vang lên giữa đạn pháo. Và tôi hiểu rằng:

Chúng tôi sống sót là nhờ có nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn