Vai Làm Giá Súng, Lòng Làm Thành Trì
Trên đồi cao Điện Biên Phủ, đêm ngày bão đạn bao trùm. Đơn vị ta chuẩn bị mở đường xung phong, nhưng súng máy nặng nề không thể leo lên dốc đứng trơn trượt. Thời cơ cấp bách, từng giây phút đều quý giá. Lúc đó, chiến sĩ Bế Văn Đàn – người con dân tộc Tày từ Cao Bằng – đã bước ra. Anh bình tĩnh quỳ xuống, đặt vai mình làm giá đỡ, kiên định nói: “Đồng chí cứ nhắm bắn, vai tôi còn vững thì súng còn vững!”
Đạn địch gầm rú xung quanh, vai bị ép đau nhức muốn gãy xương, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như đá núi, không hề rung chuyển. Dưới sự đỡ đỡ của anh, khẩu súng đã vang lên đúng đích, đập tan phòng tuyến kiên cố của giặc, mở đường cho cả đơn vị xông lên thắng lợi.
Anh đã dùng chính vai và lưng mình, làm giá đỡ cho chiến thắng. Không cần thành trì, không cần vũ khí hiện đại – chỉ với ý chí sắt đá và tấm lòng yêu nước, Bế Văn Đàn đã tạo ra kỳ tích. Anh là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi rõ một chân lý muôn đời: khi lòng người đã thành thành trì, thì không gì là không thể.



