Khác

VÀI NÉT SINH HOẠT THƯỜNG NGÀY Ở KHU E

Một thời gian khá dài, tất cả các Đại đội bay ngày, bay đêm, Đại đội thợ máy, các cơ quan Tham Mưu, Chính trị, Huấn luyện, Hậu cần..., Tiểu đoàn máy bay ném bom T-16 (bay trên loại máy bay ném bom Il-28 của Liên-xô) và “Khu giao tế" - khu ở cho các chuyên gia bay của Liên-xô đều “trú ngụ” ở khu E thuộc huyện Sóc Sơn. Khu E là cái tên được đặt theo thứ tự của các khu vực với những chức năng khác nhau, như: khu A, khu B, khu C..., nơi các đơn vị của Trung đoàn đóng quân. Khu E là

01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khu E đã để lại nhiều kỷ niệm, nhiều nỗi nhớ, thậm chí nhiều mối tình chẳng thể phai mờ trong đời bay. Hầu như ai cũng biết đến những câu như:

Khu E, khu Ẻ, khu È
Hồ chắn trước mặt, núi đè sau lưng...


hay là:

Khu E, khu Ẻ, khu È
Ngày thì huấn luyện, tối nghe giảng bình...


Mọi hoạt động từ sinh hoạt đơn vị, học chính trị, mít tinh, phát động thi đua... đến chuẩn bị mặt đất, chuẩn bị bay rồi phong trào thể thao, văn nghệ, tăng gia sản xuất, đến các mối tình ở “chiêu đãi sở”... đều diễn ra ở nơi đây. Rất nhiều “sự kiện” đã xảy ra tại vùng thung lũng này, đã được ghi nhận trong nhiều tài liệu, văn bản, nhưng đặc biệt được các nhà thơ “bất đắc dĩ” ghi trên báo tường hoặc truyền miệng thì như một sự hiển nhiên, lưu lại mãi tận sau này.

Một điều cũng lạ là hầu như ở đơn vị nào cũng có những bài thơ, bài vè sáng tác rất kịp thời khi có những “sự kiện” đột biến. Ví như, hồi ấy, để bớt gánh nặng cho nhân viên tiếp phẩm ngày ngày phải còng lưng đạp xe đạp thồ thực phẩm về, đơn vị đã mua một con ngựa kéo xe và chàng tiếp phẩm nghiễm nhiên trở thành xà-ích. Nhưng rồi một hôm không thấy ngựa đâu, chắc là bị dắt trộm. Thế là đủ các danh tính, các chức vụ, từ Trưởng ban hành chính đến cán bộ Tham mưu và cán bộ Trung đoàn... đều vào trong thơ hết:

Ôi thôi! Tòng mất ngựa rồi!
Làm cho ông Tỉnh đứng ngồi không yên
Ông Chiêu thì cứ than phiền:
“Mấy trăm đồng bạc là tiền vứt đi!...”


Kịp thời nhất có lẽ là sự kiện khi chàng lính tiêu đồ Nguyễn Huy Tâm đạp xe đạp về đơn vị vào lúc tối, loạng quạng thế nào tới khúc vòng lại không vòng mà cứ cắm cúi lao thẳng. Thế là làm cái “rầm” rơi thẳng xuống dưới lòng con suối cạn. Tính từ mặt đường đến lòng suối, độ cao tới hơn 2 mét chứ ít ỏi gì. May mà không chết vì được cấp cứu kịp thời, nhưng những hòn đá dưới suối đã “chơi” cho một loạt răng.

Không chỉ lưu lại một phần “bộ nhá” dưới lòng suối mà Tâm còn lưu lại những vần thơ trong lòng anh em:

Ngày Xuân con Én đưa thoi
Tham mưu thông báo mọi người gần xa:
Đúng đêm mồng Tám tháng Ba
Con Chiêu hốt hoảng kêu la om sòm
Thằng Tâm máu chảy đỏ mồm
Hường ơi! Cấp cứu! Sống còn gang tay!
Mọi người chạy đến như bay
Thằng Đoan to họng, kêu ngay Hậu cần
Xe cứu thương đến trước sân
Ông Hưng liền quát: “Còn chần chừ chi?
Ra ngay bệnh xá tức thì!...”


Nhưng không thể “ra ngay bệnh xá tức thì” được vì mọi người còn phải chuẩn bị quần áo, tư trang, đặc biệt là tìm bàn chải đánh răng, thuốc đánh răng... Tất cả phải đủ trang bị tối thiểu cho một người đi nằm viện. Nhưng bệnh nhân làm gì còn răng mà phải lụi cụi tìm bàn chải đánh răng với kem đánh răng?

Bài thơ còn dài nhưng hai câu kết đã thành “điểm nhấn” cho cả bài:

Chuyện đâu có chuyện nực cười
Lại đem bàn chải cho người không răng!!!...


Sau này, khi đã về hưu, duyên số thế nào mà tôi lại được cùng sinh hoạt ở tổ 13 của Trung đoàn Không quân 921 với chàng tiêu đồ năm xưa. Khi gặp nhau, tôi tảng lờ như không biết có nhân vật chính của bài thơ đang ngồi ở đó, cứ đứng lên hắng giọng, đọc thật to: “Ngày Xuân con Én đưa thoi. Tham mưu thông báo mọi người gần xa...”. Tức thì nhiều người cười ồ lên vì đều biết “cái sự tích” ấy. Anh Tâm cũng cười. Nụ cười thật hiền!

Các phong trào hoạt động thể thao thời ấy rất sôi động. Những cuộc thi đấu giao hữu thường xuyên được tổ chức, như: bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ... giữa các đơn vị bay ngày với đơn vị bay đêm rồi với các đơn vị khác nữa cùng ở trong khu E. Những cuộc tập luyện thì diễn ra đều đặn hàng ngày và cũng “đụng độ” nhau hàng ngày, nhất là trên sân bóng rổ hoặc bóng đá.. Ví như, trên sân bóng rổ, trong lúc “hỗn chiến”, sau lần tranh cướp bóng thì phi công Lê Toàn Thắng bị một cánh tay kềnh càng của cầu thủ đội bạn táng vào phần hốc mắt. Máu tóe ra. Mồ hôi cũng chảy ròng ròng. Thắng lấy tay lau mặt và thế là cả khuôn mặt đỏ lòm trông gớm chết. Tuy bị rách một vết phía lông mày, không nguy hiểm gì nhưng sau đó cũng có bài đánh dấu “sự kiện” ấy:

Ngày Xuân quả thụi đưa thoi
Thằng Lê Toàn Thắng suýt lòi con ngươi
Mặt ròng ròng những máu tươi
Hẩm hiu thay phận con người đẹp trai

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn