Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vận chuyển đạn từ trong hầm đến khu chiến hào

Tổ quốc hôm nay bình yên đến lạ vì đó là những giọt máu của các anh hùng vĩ đại đã hy sinh, là những ký ức và niềm tự hào của dân tộc ta vì các anh hùng đã đánh đổi cả mạng sống và tuổi xuân của mình

Lai Châu13/03/2026Trang Mì Pớ (Trường PTDTNT THPT Phong Thổ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tổ quốc hôm nay bình yên đến lạ vì đó là những giọt máu của các anh hùng vĩ đại đã hy sinh, là những ký ức và niềm tự hào của dân tộc ta vì các anh hùng đã đánh đổi cả mạng sống và tuổi xuân của mình. Dù đến bây giờ đất nước có Hòa Bình nhưng chúng ta vẫn phải biết ơn và nhớ đến những anh hùng đó,họ đã ra đi không hối tiếc vì họ đã giành lại được đất nước một cách trọn vẹn và chúng ta phải lan tỏa công ơn của các anh hùng vĩ đại đó điển hình như ông Lý Xào Quẩy sinh năm 1948, hiện tại ông đang sinh sống ở Sàng Giang, xã Khổng Lào,tỉnh Lai châu, bố ông mất từ lúc ông 8tháng tuổi, một mình nuôi hai anh em lớn lên nhưng anh trai lại bị ngốc,còn anh vào thời điểm chiến tranh anh làm công binh được giao nhiệm vụ trông coi đơn vị. Theo ông Quẩy kể lại ông là người trực tiếp chứng kiến chiến tranh vào những năm đó, ông nói với thời lúc đó dân ta không dám ra ngoài ,không có chỗ để ở, máy bay bay trên trời nghi ngút, nhân dân ta phải núp trong hầm một cách khó khăn và chật chội, mỗi người phải gánh bao cát từ sông lên để xây dựng chiến hào dù mùa đông lạnh buốt giá hay những ngày nắng nóng bỏng rát hết cả chân thì các chiến sĩ cũng không dám nghỉ một nhịp, vì sợ những kẻ địch họ sẽ tiến tới lúc nào không hay. Không chỉ vậy các anh hùng lại tiếp tục vận chuyển đạn từ trong hầm đến khu chiến hào,cùng lúc đó máy bay của Mỹ đã bay đến nơi của các anh và xả bom đạn liên tiếp như mưa một cách không thương tiếc, khiến cho nhiều chiến sĩ phải bỏ mặc, khung cảnh xung quanh đơn vị bị phá hoại một cách hoang tàn . Trong tiểu đoàn của ông thì có 12 người, 9người đi đánh trực tiếp ở chiến trường còn ông và 2người chiến sĩ ở lại trông coi đơn vị . Đến một đêm tối đột ngột máy bay của địch lại tiếp tục xả bom xuống đơn vị của ông. Lúc đó không kịp chuẩn bị gì ông và đồng đội phải nhảy xuống hố để lẩn tránh, bom đạn rơi hàng loạt làm cho cây tre và những chiếc gai nhọn của cây bay tung tóe, may mắn thay lúc đó có những bao cát ở xung quanh đã bảo vệ ông cùng đồng đội của ông phần nào . Ngay lúc đó một số chiến sĩ đã từ chiến trường quay về và gọi tên ông “Quẩy ơi!

Quẩy ơi”nhưng ông lại không dám ra vì nỗi sợ hãi đã bao trùm lấy ông ,một hồi lâu ông mới dám ra ngoài hét”tôi ở đây”khi gặp đồng đội anh em mình đồng đội ôm nói rằng tôi sợ ông hy sinh mất thôi khi nghe câu nói đó ông và các đồng minh của mình ôm nhau và và khóc từ lúc đó bản tính kiên cường mạnh mẽ lòng yêu nước dâng trào đã thúc đẩy các anh hùng đứng lên chiến đấu để dậy sáng ngày hôm sau cuối tháng ba năm 1968 mọi vật xung quanh đơn vị đã bị phá hủy hoang tàn, có những chiến sĩ mất đi cũng không nhắm mắt, khiến cho ông và các đồng đội lồng dây rứt biết bao, khiến cho các anh hùng có thêm động lực để chiến đấu mạnh mẽ, có cô được coi là y tá đến bó vết thương cho các chiến sĩ rồi bị thương nặng hay nhẹ và cung cấp vật tư cho đơn ông Quẩy . Ông và các đồng đội do thiếu kinh nghiệm chiến đấu khi lúc đó các anh dũng chỉ phục kích vì ban ngày trời rất nắng Mỹ có thể trang phục dành bên mình nhưng mình lại đánh không bán vì lịch này với các anh dũng nghỉ trong mùn cò , cứ ở đâu có mùn cò thì các anh trông và có cơ hội ta mới tiến lên nhưng với cái thế lực của Mỹ và nhân dân ta thì rất ít rất nhanh ông và các tiểu đội đều bị bắt lại khi đã trông mùn cò và họ đã tra tấn tàn tàn ác, họ nhét vào dưới lòng đất có hổ và bắt ông và đồng minh hút thuốc nhưng lúc đó ông không biết hút, định đã đánh đập , ai biết hút thì hút, ai không biết hút thì lấy tay bịp mồm em hút không thì địch giết luôn , ông sợ hãi và cố hút để vừa lòng địch . Nhưng không biết thần chú nào kẻ địch đã tha cho ông và các tiểu đội do đó ông đã nhận ra nó cứ mãi ở yên một chỗ không có hành động gì thì có lẽ cứ mãi bị bọn địch giết và giành đất nước nên ông đã quyết định đi 8 năm liên tục nhưng trong 8 năm đó thư được gửi đến rất nhiều với nội dung đồng đội ông đã bỏ mọi hy sinh cho tổ quốc ông đã rất đau lòng, trong thời đấy giấy không có dấu, quan khu A có quân khu phải chính tay ông xây dựng lên. Từ lúc ký hiệp định Paris quân đội mới đội quay trở về.

Việt Nam với Lào mới chấm dứt chiến tranh lạnh, lúc về nhà ông tiếp tục làm dân quân 1976 và 1977 tham gia dân quân 1978 và 1979 ông lại đi sang Trung Quốc xâm chiếm nhưng lại không đủ người tham gia chiến đấu chỉ có ông và bạn ông cầm súng giống cả tiếp tục bảo vệ làng có những người khác thì bỏ làng ra đi cứ mỗi đêm ông và bạn ông cầm xuống đi tuần tra quanh làng cứ xuất hiện địch chạm đến bản Sàng Giang làm nơi đóng quân địch vơ vé hết tài sản của dân như gà, lợn, vịt… cứ ai không nộp lương thực là bị bắn chết, máy bay trên cao cứ thấy người dân ở dưới là thả bom. Ở Trung Quốc không có máy bay nhưng đi đến Lào thì mới có máy bay nên đến cuối cùng khi chiến tranh kết thúc trong đơn vị của ông, ông và chỉ còn bạn ông và một số người sống sót nhưng lòng dũng cảm của ông đến bây giờ ông vẫn giữ được, cứ vậy đến bây giờ ông vẫn kể lại câu chuyện cho các con cháu của mình để các con cháu biết trân trọng những gì đang có và cần cố gắng những gì chưa có, bé yêu thương và bảo vệ hòa bình. Qua câu chuyện của ông Quẩy tuy ông không phải là một chiến sĩ nổi bật để bảo vệ đất nước nhưng vẫn dũng cảm khát khao Hòa Bình đã để lại cho lòng dân cái nhìn sâu sắc và trân trọng cho thế hệ trẻ chúng ta học hỏi và trân trọng quê hương đang bình yên và bảo vệ tổ quốc của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn