Văn Di, bí danh là Võ Duy Linh
Võ Văn Di, bí danh là Võ Duy Linh, sinh năm 1919 tại xã Bình Ân, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang nay là xã Tân Điền, tỉnh Đồng Tháp trong một gia đình nông dân có truyền thống đấu tranh chống áp bức, bóc lột.
Võ Văn Di, bí danh là Võ Duy Linh, sinh năm 1919 tại xã Bình Ân, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang nay là xã Tân Điền, tỉnh Đồng Tháp trong một gia đình nông dân có truyền thống đấu tranh chống áp bức, bóc lột.
Năm 1945, ông giác ngộ cách mạng, tham gia đội du kích xã, rồi lần lượt giữ các chức vụ Xã đội trưởng, Huyện ủy viên kiêm Bí thư xã.
Sau khi hiệp định Geneve (1954) được ký kết, ông tiếp tục làm Huyện ủy viên huyện Gò Công và được tổ chức phân công ở lại miền Nam hoạt động. Đây là thời kỳ chính quyền Ngô Đình Diệm được Mỹ giật dây thẳng tay khủng bố, đàn áp quần chúng. Vì thế, phong trào cách mạng ở Gò Công bị tổn thất nghiêm trọng, hàng loạt cán bộ hoặc bị địch bắt bớ, giết hại hoặc theo chủ trương của cấp trên phải “điều lắng” tạm lánh đi nơi khác.
Năm 1957, chấp hành mệnh lệnh của tổ chức, ông chuyển đổi địa bàn hoạt động lên Sài Gòn. Nhưng, với tinh thần tiến công cách mạng cao độ, không sợ hy sinh, gian khổ, chỉ một năm sau (1958), ông trở về Gò Công đang bị địch bình định trắng, kiên trì bám đất, bám dân, gầy dựng lại cơ sở cách mạng, phát động quần chúng đấu tranh đòi dân sinh, dân chủ, hòa bình, chống tố cộng, diệt cộng.
Ngày 21-1-1960, ông đại diện cho Huyện ủy Gò Công dự Hội nghị triển khai Nghị quyết 15 của Trung ương Đảng do Tỉnh ủy Mỹ Tho triệu tập. Tại hội nghị quan trọng này, ông được phân công nhiệm vụ phát động cuộc “Đồng khởi” ở hai huyện Gò Công (nay là huyện Gò Công Đông và thị xã Gò Công) và Hòa Đồng (nay là huyện Gò Công Tây).
Trở về Gò Công, ông cùng với hai Huyện ủy ra sức xây dựng lực lượng chính trị quần chúng và lực lượng vũ trang cách mạng; đồng thời, lãnh chỉ đạo hai lực lượng này thực hiện liên tục các cuộc tấn công và nổi dậy trong suốt năm 1960, phá vỡ từng mảng lớn bộ máy chính quyền địch ở cơ sở, chấm dứt thời kỳ thoái trào của Gò Công, mở ra bước phát triển mới của phong trào cách mạng ở địa phương, tiến cùng nhịp độ phát triển trong toàn tỉnh.
Giữa năm 1961, ông được bầu làm Tỉnh ủy viên tỉnh Mỹ Tho kiêm Bí thư Huyện ủy Gò Công.
Từ năm 1961-1963, phong trào du kích chiến tranh và phá “Ấp chiến lược” ở huyện Gò công phát triển vô cùng mạnh mẽ, được Tỉnh ủy công nhận và tuyên dương là huyện có phong trào phát triển mạnh và vững chắc ở trong toàn tỉnh. Nhiều vùng nông thôn đã được giải phóng; chính sách bình định của địch bị thất bại nặng nề ở Gò Công.
Đầu năm 1963, ông được cấp trên cử đi học; rồi được điều lên tỉnh, giữ chức vụ Tỉnh ủy viên tỉnh Mỹ Tho kiêm Trưởng ban Bảo vệ an ninh tỉnh Mỹ Tho. Dưới sự chỉ đạo của ông, Ban an ninh tỉnh và các huyện được kiện toàn; và đã đập tan âm mưu chống phá cách mạng của địch bằng phương thức tình báo, gián điệp mà chúng đang ráo riết triển khai để thực hiện kế hoạch gom dân, lập ấp chiến lược.
Đầu năm 1964, ông được Tỉnh ủy cử trở lại Gò Công với nhiệm vụ là Tỉnh ủy viên tỉnh Mỹ Tho kiêm Bí thư Huyện ủy. Trong thời kỳ ông làm Bí thư Huyện ủy, phong trào cách mạng của quần dân huyện Gò Công tiếp tục tiến lên mạnh mẽ mặc dù địch tăng cường đánh phá rất dữ dội nhằm thực hiện âm mưu biến nơi đây thành mô hình bình định kiểu mẫu của bọn chúng.
Cuối năm 1967, thực hiện chủ trương của Tỉnh ủy Gò Công ( vừa mới được tái lập theo quyết định của Khu ủy Khu 8), ông và tập thể Huyện ủy ráo riết lãnh chỉ đạo quân dân huyện nhà chuẩn bị lực lượng


