VĂN NGỌC CHÍNH – NGƯỜI BÍ THƯ GIỮA LÒNG DÂN
Có những con người không để lại cho hậu thế những công trình lớn lao. Họ chỉ để lại một cái tên. Một lời thề. Một con đường. Một vùng đất nhớ về họ. Và quan trọng hơn cả, họ để lại một cách sống mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc đến với lòng kính trọng.
VĂN NGỌC CHÍNH – NGƯỜI BÍ THƯ GIỮA LÒNG DÂN
Có những con người không để lại cho hậu thế những công trình lớn lao. Họ chỉ để lại một cái tên. Một lời thề. Một con đường. Một vùng đất nhớ về họ. Và quan trọng hơn cả, họ để lại một cách sống mà nhiều thế hệ sau vẫn nhắc đến với lòng kính trọng. Ở vùng đất Hòa Tú, Sóc Trăng, cái tên Văn Ngọc Chính đã trở thành một phần của lịch sử quê hương.
Ông sinh năm 1908 trong một gia đình nông dân nghèo. Sớm giác ngộ cách mạng, năm 1938 ông được kết nạp vào Đảng và sau đó được giao làm Bí thư Chi bộ Hòa Tú. Nhưng nếu chỉ kể những chức vụ ông từng đảm nhiệm thì chưa thể nói hết câu chuyện về người cán bộ cách mạng ấy. Điều làm nên tên tuổi Văn Ngọc Chính chính là bản lĩnh của một người cán bộ dám đứng về phía Nhân dân trong những năm tháng khắc nghiệt nhất.
TỪ MỘT NGƯỜI NÔNG DÂN ĐẾN NGƯỜI DẪN ĐẦU PHONG TRÀO
Năm 1940, khi phong trào cách mạng phát triển mạnh, Hòa Tú trở thành một trong những địa bàn hưởng ứng Khởi nghĩa Nam Kỳ. Trong thời điểm lịch sử ấy, Văn Ngọc Chính cùng các đồng chí của mình tổ chức, vận động và lãnh đạo nhân dân đứng lên. Cuộc khởi nghĩa Hòa Tú đã trở thành một dấu son trong lịch sử đấu tranh cách mạng của Sóc Trăng. Một vùng quê vốn bình dị đã trở thành nơi ghi dấu tinh thần quật khởi của người dân Nam Bộ. Nhưng sau ánh hào quang của những ngày khởi nghĩa là những tháng ngày vô cùng khắc nghiệt.
Địch đàn áp phong trào.
Nhiều người bị bắt.
Nhiều gia đình phải ly tán.
Và Văn Ngọc Chính cũng không nằm ngoài sự truy bắt ấy.
Ông bị bắt, bị kết án chung thân khổ sai, tịch thu gia sản và đày ra Côn Đảo.
Nhưng nhà tù không thể làm thay đổi lý tưởng của người chiến sĩ.
TRỞ VỀ TỪ CÔN ĐẢO – TIẾP TỤC CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Văn Ngọc Chính trở về đất liền. Một người vừa trải qua những năm tháng tù đày hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc sống bình yên. Nhưng ông đã không chọn con đường ấy. Ông tiếp tục trở lại với công việc cách mạng. Từ năm 1950 đến năm 1954, ông tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Sóc Trăng, giữ chức Bí thư Huyện ủy Thạnh Trị, sau đó làm Trưởng Ty Canh nông.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, khi cách mạng bước vào một giai đoạn mới, ông được phân công ở lại miền Nam hoạt động, bám địa bàn, củng cố và xây dựng cơ sở cách mạng. Đó là một nhiệm vụ đầy nguy hiểm. Nhưng Văn Ngọc Chính vẫn ở lại. Bởi với ông, quê hương cần người ở lại. Nhân dân cần người ở lại. Và cách mạng cần những người không sợ gian khó.
NGƯỜI BÍ THƯ KHÔNG RỜI NHÂN DÂN
Có một điều rất đáng nhớ khi nhìn lại cuộc đời Văn Ngọc Chính:
Ông luôn gắn mình với quê hương và Nhân dân.
Ông không phải là một người xuất thân từ nơi quyền quý.
Ông trưởng thành từ một vùng quê nghèo.
Ông hiểu đời sống người dân.
Hiểu những khó khăn của người nông dân.
Và chính từ nơi ấy, ông trở thành người lãnh đạo phong trào cách mạng tại quê hương.
Có lẽ vì vậy mà tên tuổi của ông không chỉ nằm trong những trang tài liệu lịch sử.
Nó còn nằm trong ký ức của những gia đình, những người con và những thế hệ người dân Hòa Tú.
LỰA CHỌN CUỐI CÙNG
Ngày 5/6/1955, trên đường đi công tác tại ấp Hiệp Hòa, xã Gia Hòa, Văn Ngọc Chính bị địch bắt.
Ông hy sinh ngày 23/8/1955.
Một cuộc đời dừng lại ở tuổi 47.
Nhưng lý tưởng mà ông theo đuổi thì không dừng lại.
Ông đã hy sinh trong một giai đoạn mà cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc vẫn còn vô cùng gian nan.
Điều khiến hậu thế nhớ đến ông không chỉ là sự hy sinh.
Mà là sự lựa chọn.
Ông đã nhiều lần có thể lựa chọn một cuộc sống an toàn hơn.
Nhưng ông lựa chọn trở về.
Lựa chọn tiếp tục hoạt động.
Lựa chọn ở lại với quê hương.
Và cuối cùng, lựa chọn hy sinh vì lý tưởng mà mình tin tưởng.
TÊN ÔNG TRỞ VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG
Ngày 22/2/2010, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Văn Ngọc Chính.
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với những đóng góp và sự hy sinh của ông.
Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với một người con của quê hương chính là:
Tên tuổi mình vẫn còn được nhắc đến.
Hôm nay, tên Văn Ngọc Chính đã được đặt cho một tuyến đường tại Sóc Trăng, và tên ông cũng được sử dụng để đặt tên một trường học, trở thành một phần quen thuộc trong đời sống của thế hệ trẻ quê hương.
Mỗi ngày, những con đường ấy vẫn có người đi qua.
Những lớp học mang tên ông vẫn có học sinh đến trường.
Có thể nhiều em chưa biết đầy đủ câu chuyện về người mang tên ngôi trường của mình.
Nhưng chính đó là lý do chúng ta cần kể lại.
Bởi một cái tên trên bảng trường sẽ trở nên có ý nghĩa hơn khi phía sau cái tên ấy là một câu chuyện về lòng yêu nước.
BÀI HỌC CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY
Văn Ngọc Chính thuộc về một thế hệ khác.
Thế hệ của ông phải đối mặt với tù đày, đàn áp và hy sinh.
Tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập, làm việc và phát triển.
Nhưng khoảng cách giữa hai thế hệ không làm cho những giá trị ấy trở nên xa lạ.
Ngược lại, câu chuyện Văn Ngọc Chính đặt ra cho chúng ta những câu hỏi rất gần gũi:
Khi được giao một nhiệm vụ, chúng ta có làm đến cùng không?
Khi tập thể cần, chúng ta có sẵn sàng chung tay không?
Khi gặp khó khăn, chúng ta có dễ dàng bỏ cuộc không?
Và quan trọng nhất:
Chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với những người đã hy sinh để mình có được cuộc sống hôm nay?
Đối với đoàn viên, câu trả lời có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ:
Học tập nghiêm túc.
Làm việc có trách nhiệm.
Sống đoàn kết.
Giữ gìn truyền thống quê hương.
Tích cực tham gia hoạt động cộng đồng.
Biết trân trọng lịch sử và những người đã hy sinh.
Không ngại khó, không ngại việc.
Bởi nếu thế hệ của Văn Ngọc Chính đã dùng tuổi trẻ và cả cuộc đời để bảo vệ quê hương, thì thế hệ trẻ hôm nay cần dùng tri thức, sức sáng tạo và nhiệt huyết của mình để xây dựng quê hương.
MỘT CÁI TÊN – MỘT LỜI NHẮC
Có những buổi chiều đi qua một con đường mang tên Văn Ngọc Chính, có thể chúng ta chỉ nhìn thấy một bảng tên.
Nhưng phía sau bảng tên ấy là cả một cuộc đời.
Một người con của Hòa Tú.
Một người Bí thư Chi bộ.
Một người lãnh đạo cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ ở quê hương.
Một người từng bước ra khỏi nhà tù Côn Đảo để tiếp tục con đường cách mạng.
Và một người đã không trở về sau chuyến đi công tác cuối cùng.
Văn Ngọc Chính đã nằm lại với lịch sử.
Nhưng lý tưởng của ông vẫn còn được nhắc lại.
Tên ông vẫn còn trên những con đường.
Và câu chuyện về ông vẫn có thể tiếp tục được kể cho những thế hệ học sinh, đoàn viên, thanh niên hôm nay.
Để mỗi người khi đi qua một con đường mang tên ông có thể hiểu rằng:
Con đường hôm nay được xây dựng trên nền đất của một quê hương đã từng có những người dám hy sinh tất cả để bảo vệ nó.
Và đó cũng là lời nhắc nhở giản dị nhất đối với tuổi trẻ:
Hãy biết mình đang đứng trên quê hương được xây nên từ biết bao hy sinh.
Hãy sống sao cho tuổi trẻ của mình cũng trở thành một điều có ích cho quê hương.



