Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

VẬN TẢI TRÊN SÔNG

Bài viết khắc họa sự mưu trí, dũng cảm của cựu chiến binh Lê Văn Tâm cùng lực lượng vận tải hậu cần đường thủy trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Dưới làn đạn pháo và sự bủa vây của giặc, những chiếc xuồng ba lá mỏng manh đã hóa thành những "pháo đài" vận chuyển vũ khí, lương thực chi viện cho tiền tuyến. Câu chuyện là bản hùng ca về sức sống mãnh liệt và tinh thần bất khuất của quân dân miền Tây sông nước. Qua đó, khẳng định vai trò cốt lõi của công tác hậu cần trong mọi chiến thắng củ

Đồng Tháp17/06/2026Trần Hải Quân (Đoàn cơ sở Xây dựng lực lượng – Hậu cần.)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu tiền tuyến là nơi những người lính trực tiếp đối mặt với quân thù, thì tuyến sau chính là bệ phóng vững chắc quyết định mọi thắng lợi. Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, lực lượng hậu cần - vận tải đã âm thầm dệt nên những kỳ tích phi thường. Tìm về miền quê sông nước bình yên, chúng tôi đã được cựu chiến binh Lê Văn Tâm kể lại những năm tháng chèo xuồng chở đạn xuyên qua những "tọa độ chết".

Tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ, bác Tâm được biên chế vào đội vận tải đường thủy, làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, thuốc men và lương thực từ căn cứ ra vùng ven. Sông ngòi chằng chịt vốn là lợi thế, nhưng cũng là nơi địch bố trí dày đặc các trạm gác, tàu tuần tiễu và thường xuyên thả pháo sáng rực cả khúc sông đêm.

Bác Tâm nhớ lại một chuyến công tác vào cuối năm 1969, đội của bác nhận lệnh phải đưa bằng được một chuyến hàng gồm B40 và súng đạn qua sông chi viện cho trận đánh sắp tới. Để qua mắt địch, những thùng đạn nặng trịch được bọc nilon nhiều lớp, buộc chặt dưới lườn xuồng ba lá, bên trên ngụy trang bằng những dề lục bình và lưới đánh cá. Đêm đó, sương mù giăng kín mặt sông. Khi chiếc xuồng vừa lướt đến giữa dòng thì bất ngờ tàu của địch tuần tra lướt qua. Ánh đèn pha quét loang loáng trên mặt nước.

"Lúc đó, tim như ngừng đập. Cả đội nằm rạp xuống mạn xuồng, nín thở. Chỉ cần một tiếng động nhỏ hoặc một vết rẽ nước bất thường, mũi súng đại liên của địch sẽ vãi đạn nát bấy cả người lẫn xuồng," bác Tâm kể. Bằng kinh nghiệm dạn dày và sự bình tĩnh đến phi thường, các chiến sĩ vận tải đã nương theo con nước lớn, dùng mái chèo nhúng thật khẽ để xuồng trôi tự nhiên dưới đám lục bình. Chiếc tàu tuần tra lướt qua mà không hề hay biết kho vũ khí ngay dưới mặt nước. Cứ thế, chuyến hàng cập bến an toàn trước giờ nổ súng.

Sự mưu trí và quả cảm của những chiến sĩ như bác Tâm đã góp phần đảm bảo vũ khí, lương thực không bao giờ đứt đoạn, giúp tiền tuyến đánh những trận giòn giã. Không có những chiến công rực rỡ mang tên mình, nhưng máu, mồ hôi và nước mắt của lực lượng vận tải hậu cần đã hòa vào dòng sông quê hương, tạc nên hình hài Tổ quốc.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của những người lính hậu cần năm xưa vẫn còn nguyên giá trị. Câu chuyện của bác Tâm là nguồn động lực to lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn