Cựu Thanh niên xung phong

VẦN THƠ TRONG BOM ĐẠN

Phú Thọ09/12/2025Nguyễn Nhật Minh (Thanh Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Thắng – 78 tuổi, quê ở Tâm Nông, Phú Thọ – là lý lịch sống của một thời chiến tranh đau thương mà hào hùng. Ông từng là chiến sĩ tham gia nơi tuyến lửa miền Trung, thời mà bom rơi không dứt, đất trời rung chuyển từng giờ. Nhưng điều đặc biệt ở ông không chỉ là cuộc đời binh nghiệp, mà là những vần thơ ông viết trong chính khoảnh khắc giữa bom đạn, nơi cái chết luôn rình rập ngay bên cạnh.

Năm ông 19 tuổi, đang học dở lớp 10 thì nhập ngũ. Không nghĩ nhiều, không đắn đo, ông cùng bạn bè lên đường “xếp bút nghiên theo tiếng gọi non sông”. Cuộc sống chiến trường thiếu thốn, cái chết thì ở ngay bên cạnh. Nhưng giữa những mất mát ấy, người lính trẻ Phan Văn Thắng vẫn âm thầm ghi lại cảm xúc của mình bằng những trang giấy nhòe mồ hôi và bụi đất. Chính thơ là nơi ông gửi gắm nỗi nhớ nhà, nỗi lo cho đồng đội và khát vọng hòa bình.

Ông kể: có những lần đứng giữa tiếng đạn pháo đì đùng, khói bom mù mịt, người lính phải chạy liên tục không dám cúi xuống để nhặt lại cuốn sổ thơ bị rơi khỏi túi áo. “Đánh xong mới lục lại, nhiều trang rách, bẩn đất, nhưng quý như sinh mạng.” Những câu thơ ấy không phải để ai đọc, mà để trái tim ông khỏi nổ tung trước nỗi đau mất đồng đội, trước những phút ngỡ không còn được trở về quê hương.

Đã bao năm sau chiến tranh, cuốn sổ thơ cũ ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần có học sinh đến thăm, ông lại mang nó ra cho các em xem, rồi kể về một thời tuổi trẻ biết sống vì Tổ quốc. Ông nói: “Người lính đâu phải chỉ biết cầm súng. Người lính biết yêu, biết nhớ, biết đau, và càng biết sống có lý tưởng. Có khi một bài thơ cũng giữ người lính đứng vững giữa bom đạn.”

Các bạn trẻ nghe xong đều lặng người. Hóa ra yêu nước không chỉ là hy sinh thầm lặng, mà còn là giữ trong tim sự nhân hậu dù chiến tranh khốc liệt đến đâu. Những vần thơ của người lính năm nào đã trở thành bài học cho thế hệ hôm nay: Dù trong hoàn cảnh nào, cũng phải biết giữ gìn sự nhân văn, biết trân quý hòa bình và sống xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VẦN THƠ TRONG BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa