VẠN TƯỜNG - MỘT NGÀY KHÔNG QUÊN
Rạng sáng 18/8/1965, vùng đất Vạn Tường, Bình Sơn, Quảng Ngãi chìm trong yên lặng. Không ai nghĩ rằng chỉ ít giờ sau, nơi đây sẽ trở thành một chiến trường khốc liệt.
Quân Mỹ mở cuộc hành quân “Ánh sáng sao”, với lực lượng lớn gồm bộ binh, xe tăng, máy bay, pháo binh và tàu chiến, nhằm tìm diệt lực lượng chủ lực của ta.
Khoảng 6 giờ 15 phút, trận đánh bắt đầu. Bom đạn trút xuống làng mạc, ruộng đồng. Những người lính Quân giải phóng bám trụ trong công sự, tận dụng địa hình để chiến đấu. Từng trận địa, từng con đường trở thành nơi giằng co quyết liệt.
Nhưng Vạn Tường không chỉ có những người cầm súng. Khi nhiều chiến sĩ bị thương, nhân dân Bình Hải và Bình Hòa đã bất chấp hiểm nguy đưa 120 thương binh ra khỏi vòng vây. Những người còn lại được che giấu trong hầm địa đạo, rồi tiếp tục được nhân dân đưa về tuyến sau. Đến cuối ngày, cuộc hành quân của quân Mỹ không đạt được mục tiêu đề ra.
Quân giải phóng và lực lượng địa phương giữ vững trận địa, làm nên Chiến thắng Vạn Tường – một dấu mốc quan trọng của chiến trường miền Nam năm 1965.
Nhưng sau tiếng súng là một Vạn Tường đầy thương tích. Những mái nhà đổ nát. Những cánh đồng cháy xém. Và những người mẹ, người vợ đi tìm người thân giữa khói lửa. Vạn Tường thắng trận, nhưng chiến tranh đã để lại những mất mát không gì bù đắp được.
Hôm nay, biển Vạn Tường vẫn xanh, những làng quê đã hồi sinh. Chỉ có ký ức về ngày 18 tháng 8 năm ấy vẫn còn ở lại – như một lời nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và lòng quả cảm của những con người bình dị.
Vạn Tường không chỉ là một chiến thắng. Đó còn là câu chuyện về những người đã đứng lên bảo vệ quê hương và những người dân đã dùng chính đôi tay mình để cứu lấy đồng đội giữa thời hoa lửa.



