VẠN TƯỜNG, NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Ông U Huấn, Phó bí thư thường trực Tỉnh ủy Quảng Ngãi, xúc động: "Chiến thắng Vạn Tường là biểu tượng sáng ngời của tinh thần kiên cường bất khuất. Dấu son ấy là ngọn lửa truyền thống để hôm nay chúng ta dựng xây quê hương giàu mạnh".
Vì thế, đi giữa Vạn Tường hôm nay, khó hình dung nơi đây từng là "đất lửa". Ngay trên vùng đất từng chôn vùi xe tăng, nay sừng sững Nhà máy lọc dầu Dung Quất, nhà máy lọc dầu đầu tiên của cả nước. Kề bên là những khu công nghiệp, cảng biển, xí nghiệp sáng đèn suốt ngày đêm.
Vạn Tường giờ có hơn 60.000 dân, hình thành từ 6 xã hợp nhất. Con đường ven biển thẳng tắp, khu dân cư khang trang, trường học, bệnh viện hiện đại mọc lên. Người dân từng cầm súng năm xưa, nay con cháu họ điều khiển máy móc, viết tiếp "trận địa mới" của công nghiệp hóa.
Ông Trần Văn Phúc, công nhân tại Khu kinh tế Dung Quất, bộc bạch rằng cha mình từng chiến đấu ở Gò Hồng. Giờ ông đứng trong nhà máy, tiếp nối truyền thống: Cha đánh giặc ngoại xâm, con đánh giặc đói nghèo, lạc hậu.
Hôm nay trên đất Vạn Tường không còn tiếng súng mà là tiếng máy nổ, tiếng tàu ra vào cảng, tiếng trẻ thơ ê a trong lớp học. Nhưng trong sâu thẳm, giữa những ngọn đồi, cánh đồng, bãi biển, ký ức một thời máu lửa vẫn vẹn nguyên. Chính ký ức ấy là điểm tựa tinh thần để Quảng Ngãi vững bước trên con đường phát triển, để lớp trẻ trân trọng quá khứ, tiếp nối truyền thống, viết tiếp những chiến công trong hòa bình.
Cựu chiến binh Trịnh Phú Thiện kết lại câu chuyện bằng lời giản dị mà ám ảnh: "Chúng tôi đã sống, đã chiến đấu, đã ngã xuống để hôm nay các thế hệ có ngày bình yên. Chỉ mong con cháu sẽ giữ mãi ngọn lửa ấy - ngọn lửa Vạn Tường".



