Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vàng A Chứ- Người chiến sỹ anh dũng chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc

Chuyện người lính Vàng Mí Chứ và những năm tháng không thể nào quên! Trong căn nhà giản dị ở thôn Lùng Phủa, xã Sủng Máng, tỉnh Tuyên Quang, ông Vàng Mí Chứ, sinh năm 1959, chậm rãi kể lại những năm tháng tuổi trẻ mà ông đã dành trọn cho Tổ quốc.

Tuyên Quang10/08/2026Đoàn xã Sủng Máng (Đoàn xã Sủng Máng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện người lính Vàng Mí Chứ và những năm tháng không thể nào quên!
Trong căn nhà giản dị ở thôn Lùng Phủa, xã Sủng Máng, tỉnh Tuyên Quang, ông Vàng Mí Chứ, sinh năm 1959, chậm rãi kể lại những năm tháng tuổi trẻ mà ông đã dành trọn cho Tổ quốc. Nhắc về thời tuổi đôi mươi, ánh mắt người cựu chiến binh như trở về với những năm tháng của một thời hoa lửa – khi đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh, nhưng nơi biên cương vẫn còn đó những tiếng súng, những cuộc hành quân và những người lính ngày đêm làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất quê hương. Năm 1975, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Vàng Mí Chứ lên đường nhập ngũ. Rời bản làng, rời gia đình và những người thân yêu, chàng trai trẻ mang theo hành trang giản dị nhất của người lính lúc bấy giờ: lòng yêu nước và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông được phân công đóng quân tại xã Thanh Thủy, tỉnh Tuyên Quang. Cuộc sống quân ngũ khi ấy còn nhiều gian khổ. Những người lính trẻ vừa rèn luyện, vừa sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.

Sau đó, đơn vị của ông được điều động về xã Lao Và Chải. Sáu tháng chiến đấu là sáu tháng mà mỗi ngày trôi qua đều để lại trong ký ức người lính những dấu ấn khó phai. Có những ngày hành quân giữa núi rừng, có những đêm nằm giữa đất trời biên giới, đồng đội bên cạnh nhau, cùng động viên nhau vượt qua gian khó. Ông Chứ kể rằng, khi ấy điều ông nghĩ đến nhiều nhất không phải là bản thân mình, mà là nhiệm vụ. Người lính đã khoác lên mình màu áo xanh thì ở đâu Tổ quốc cần, ở đó phải có mặt. Sau khoảng thời gian chiến đấu tại Lao Và Chải, ông tiếp tục được điều động sang Hoàng Su Phì để thực hiện nhiệm vụ, tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ biên giới.

Những năm tháng ấy, đường hành quân hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, cuộc sống luôn đối mặt với hiểm nguy. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên sâu sắc. Những người lính cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân, cùng chia sẻ với nhau từng chút lương khô, từng ngụm nước và cả những phút giây căng thẳng nơi chiến trường. Cuối năm 1975, ông Chứ tiếp tục được điều động lên Lào Cai thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Mỗi lần nhận lệnh là một lần người lính phải gác lại nỗi nhớ gia đình để lên đường. Những năm tháng chiến đấu đã tôi luyện chàng trai trẻ Vàng Mí Chứ trưởng thành. Từ một người con của bản làng, ông trở thành người lính đã đi qua nhiều địa bàn, nhiều nhiệm vụ, chứng kiến những gian khổ và mất mát của những năm tháng biên cương đầy thử thách.

Sau những ngày tháng chiến đấu, ông trở về Tuyên Quang để tiếp tục công tác huấn luyện. Chiến tranh và những nhiệm vụ nơi biên giới đã lùi dần về phía sau, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ thì vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính năm xưa. Đã nhiều năm trôi qua, mái tóc ông Chứ giờ đã bạc. Những bước chân từng băng qua núi rừng năm nào giờ đã chậm hơn. Nhưng khi nhắc về những năm tháng quân ngũ, giọng ông vẫn đầy tự hào. Ông bảo rằng, thời ấy gian khổ lắm, nhưng đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Bởi ông và những người đồng đội của mình đã được sống, chiến đấu và cống hiến khi Tổ quốc cần. Có lẽ, với thế hệ hôm nay, chiến tranh chỉ còn được biết qua những trang sách, những câu chuyện lịch sử. Nhưng với ông Vàng Mí Chứ, đó là một phần ký ức không thể nào phai mờ – ký ức về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên cương, về những người đồng đội từng sát cánh bên nhau và về một thời “hoa lửa” mà ông luôn mang theo trong suốt cuộc đời. Câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện về một người lính. Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ đã âm thầm hy sinh tuổi thanh xuân để giữ gìn bình yên cho quê hương, đất nước. Và hôm nay, khi ngồi kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông Vàng Mí Chứ như gửi gắm một lời nhắn nhủ giản dị: Hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã đi qua chiến tranh và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và cả máu của biết bao người lính năm xưa.

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://youtu.be/ANovLRpSPbw
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vàng A Chứ- Người chiến sỹ anh dũng chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc | Câu chuyện thời hoa lửa