VÀNG HỒ DÌN
Chiều hôm ấy, trong căn nhà trình tường của hội cựu chiến binh, ông Vàng Hồ Dìn một một nhân chứng sống của lịch sử. – ngồi kể lại những ký ức mà ông vẫn luôn mang theo suốt cuộc đời.
“Ngày đó tôi mới mười tám, mười chín tuổi thôi,” ông bắt đầu, giọng chậm rãi nhưng đầy nội lực. Ông kể về những tháng ngày đó “ ông được tuyển quân vào năm khoảng 19 tuổi không nhớ rõ. Năm 1965 khi di chuyển đến Tỉnh Nghệ An bắt đầu đi bộ từ tỉnh Nghệ An vào đến Tây Nguyên( 3 tháng 18 ngày, ông đóng quân tại Sư đoàn 10, Tiểu đoàn 5, Đại đội 3 thuộc quân đoàn 3) nơi mưa rừng dai dẳng, nơi từng bước chân đều in trên đất đỏ. Có lúc họ phải đi bộ hàng chục cây số chỉ với vài nắm gạo trong túi. Ông nhớ những đêm nằm ở trong rừng, nghe tiếng pháo nổ gần đến mức tưởng như đất dưới chân cũng rung lên, những ngày hành quân có tháng đi suốt liên tục, có đêm đi cả đêm, cả ngày. Có những ngày đói đến hoa mắt, vẫn phải gượng dậy để tiếp tục nhiệm vụ.
“Trẻ vậy mà tưởng mình cứng rắn lắm,” ông cười, nhưng trong mắt ánh lên một điều gì đó vừa tự hào vừa xót xa. “Khó khăn thì nhiều… nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã sống trọn với thời tuổi trẻ của mình.” kể thêm về những ngày dài hành quân, về tình đồng đội, về cảm giác chỉ biết dựa vào nhau mà sống. Ông kể về Tây Nguyên của thời chiến: những con đường mòn chỉ rộng vừa một bước chân, những buổi sương mù dày đến mức người đi trước khuất sau ba bước. Những đêm trú quân dưới tán cây rừng. Tiếng côn trùng rả rích hòa vào tiếng đại bác từ xa, tạo nên một thứ âm thanh quen thuộc đến mức ai từng trải qua đều không thể quên.
Điều kiện sống thời đó khắc nghiệt đến độ tưởng như vượt ngoài sức chịu đựng của con người. Cơn đói như một người bạn không mời mà cứ bám riết lấy từng bước hành quân. Có ngày cả tiểu đội chỉ chia nhau một lon gạo, nấu lên thành một nồi cháo loãng đến soi được mặt. Mưa rừng, vắt, sốt rét… những thứ tưởng nhỏ nhặt lại trở thành nỗi đe dọa lớn đối với người lính trẻ. Thời đó… mỗi người lính sống nhờ ý chí nhiều hơn là nhờ cơm áo, khó khăn, nguy hiểm là chuyện thường. Nhưng chúng tôi tin vào điều mình đang làm. Tin đến mức chẳng ai nghĩ đến chuyện quay đầu.”
Cho đến bây giờ những ký ức, những câu chuyện vẫn luôn được ông kể lại cho các con cháu, những người trẻ tuổi để những thế hệ sau này luôn biết ơn, luôn có khát vọng và có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa, lịch sử mà những người đi trước đã để lại.


