Bài viết

Vầng sáng ấm áp

Ninh Bình23/04/2026Vũ Thị Thanh Thúy (Trường CĐ Văn hóa Nghệ Thuật và Du lịch Nam Định)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1947, núi rừng Việt Bắc chìm trong sương lạnh. Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang ở giai đoạn gian nan nhất. Trong một căn lán nhỏ giữa rừng sâu, những chiến sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam đang quây quần bên bếp lửa.

Trong số đó có An, một chiến sĩ trẻ mới mười chín tuổi. Quê An ở Nghệ An. Xa nhà đã gần hai năm, cậu nhớ mẹ, nhớ căn bếp nhỏ và nhớ những đêm đông có bàn tay mẹ xoa đầu.

Đêm ấy, đơn vị vừa hành quân về sau một trận đánh. Ai nấy mệt lả, áo quần ướt sũng vì mưa rét. An ngồi thu mình bên bếp lửa, đôi môi tím tái.

Bỗng ngoài cửa lán có tiếng gọi nhỏ:

— Các chú bộ đội ơi…

Một bà cụ người dân tộc bước vào, trên tay ôm một chiếc giỏ tre. Bà cười hiền hậu:

— Tôi mang ít khoai nướng với bắp luộc cho các chú đây.

Cả đơn vị xúc động. Trong thời buổi thiếu thốn, những củ khoai, bắp ngô ấy quý biết bao.

Bà cụ ngồi xuống bên An, thấy cậu run run vì lạnh, bà cởi chiếc khăn len cũ trên cổ mình quàng cho cậu.

— Cậu còn trẻ lắm, phải giữ sức mà đánh giặc.

An nghẹn ngào:

— Cháu… nhớ mẹ quá…

Bà cụ xoa đầu An:

— Từ nay cứ coi tôi như mẹ.

Ánh lửa bập bùng soi gương mặt nhăn nheo mà ấm áp của bà. Trong khoảnh khắc ấy, An thấy như mẹ mình đang ở bên.

Đêm đó, bà cụ còn thức cùng đơn vị, vá áo cho từng chiến sĩ. Đôi tay gầy guộc thoăn thoắt bên ngọn đèn dầu leo lét.

Sáng hôm sau, quân địch bất ngờ càn quét vào bản. Đơn vị phải rút gấp.

An chạy đến chào bà:

— Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé! Ngày thắng giặc con sẽ về thăm mẹ!

Bà cụ cười, đôi mắt hiền như ánh lửa:

— Ừ, mẹ chờ.

Nói rồi bà dúi vào tay An một gói cơm nắm còn nóng.

An theo đơn vị tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh bà cụ và chiếc khăn len luôn theo cậu qua bao trận đánh.

Năm 1954, sau chiến thắng Chiến thắng Điện Biên Phủ, An trở lại bản cũ. Nhưng căn nhà sàn năm xưa đã cháy đen vì một trận càn. Người dân kể bà cụ đã hi sinh khi che giấu bộ đội.

An đứng lặng giữa chiều núi.

Cậu lấy chiếc khăn len cũ đã sờn đặt lên nền đất, nước mắt lăn dài:

— Mẹ ơi… con đã thắng giặc rồi…

Ánh chiều buông xuống núi rừng Việt Bắc, vàng như một vầng sáng ấm áp. Đó là ánh sáng của tình quân dân, của tình mẹ bao la trong những năm tháng chiến tranh gian khó. Và chính ánh sáng ấy đã sưởi ấm trái tim người lính, tiếp thêm sức mạnh để họ đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn