VẦNG TRĂNG MƯỜI TÁM TRÊN ĐẤT MẸ NHƠN AN
"Mười tám tuổi – lứa tuổi mang trong mình biết bao hoài bão rực rỡ nhất của đời người, anh đã chọn hóa thân thành đất đá quê hương. Năm 1974, giữa mảnh đất Nhơn An, An Nhơn khói lửa, người chiến sĩ trẻ Phan Văn Nhàn (sinh năm 1956) đã dũng cảm lấy thân mình thu hút hỏa lực, giữ vững trận tuyến cho đồng đội. Anh ngã xuống khi vầng trăng thanh xuân vừa tròn trịa, để lại một khúc tráng ca đầy kiêu hãnh thắp sáng những mùa xuân xứ Nẫu..."
Nhơn An, một miền quê thanh bình của thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định, không chỉ đọng lại trong ký ức người đi xa bởi sắc mai vàng rực rỡ mỗi độ Tết đến xuân về, mà còn là vùng đất quật khởi, kiên trung. Từ mạch nguồn ấy, chàng trai Phan Văn Nhàn (sinh năm 1956) đã lớn lên, mang trong mình khí phách của miền đất võ oai hùng.
Năm 1974, chiến trường Bình Định vô cùng ác liệt. Những trận càn quét, những chiến dịch "bình định" của địch diễn ra liên miên nhằm bóp nghẹt các vùng giải phóng của ta. Không thể đứng nhìn quê hương bị giày xéo, Phan Văn Nhàn đã giấu gia đình, khai tăng tuổi để được cầm súng đứng vào hàng ngũ chiến đấu khi mới bước sang tuổi 18 – cái tuổi hồn nhiên nhưng đầy bầu máu nóng.
Dáng người mảnh khảnh nhưng đôi mắt rực sáng sự kiên định, Nhàn nhanh chóng trở thành một chiến sĩ liên lạc kiêm trinh sát mưu trí của đơn vị. Sự nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện của cậu thanh niên 18 tuổi khiến những bốt đồn địch nhiều phen khiếp vía.
Trong một trận chống càn khốc liệt vào giữa năm 1974, đơn vị của Nhàn lọt vào ổ phục kích với hỏa lực và quân số áp đảo của địch. Chúng chia làm nhiều gọng kìm, sử dụng súng cối và đại liên dồn ép bộ đội ta về phía một vách núi dốc đứng. Đội hình bị chia cắt, đạn dược vơi dần, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nhận thấy nếu không có người phá vỡ vòng vây, toàn bộ đơn vị sẽ bị tiêu diệt.
Không một giây đắn đo, Phan Văn Nhàn vọt lên từ chiến hào, xách theo khẩu AK và mấy băng đạn dự phòng, lao về hướng sườn đồi thoai thoải – nơi hỏa lực địch mỏng nhất nhưng lại là hướng trống trải nhất.
"Các anh rút về hướng rừng chồi, để em đánh lạc hướng chúng!" – Tiếng hô lanh lảnh của chàng trai 18 tuổi vang lên giữa mưa bom bão đạn.
Nhàn liên tục di chuyển, bắn điểm xạ chính xác hạ gục từng tên lính đi đầu, tạo cảm giác quân ta đang tập trung phá vây ở hướng đó. Bị chọc tức, địch lập tức dồn toàn bộ hỏa lực cối và súng máy quạt xối xả về phía mỏm đồi nơi anh đang bám trụ. Tranh thủ sự hy sinh thu hút hỏa lực của Nhàn, lực lượng chính của đơn vị đã kịp thời rút lui an toàn qua một con đường mòn nhỏ.
Nhưng trên mỏm đồi ấy, sau tiếng nổ đinh tai của một quả đạn cối, tiếng súng của người chiến sĩ trẻ chợt im bặt. Phan Văn Nhàn ngã xuống, thân hình mảnh mai gục trên thảm lá khô sạm mùi thuốc súng. Máu anh đỏ thẫm cả một vạt đồi. Năm 1974, anh vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 18 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
Ngày đất nước thống nhất, cờ hoa tung bay rợp trời, người con của Nhơn An đã không thể trở về ngắm nhìn những cành mai vàng nở rộ. Nhưng sự hy sinh của Phan Văn Nhàn đã trở thành một vì sao sáng ngời, một vầng trăng mười tám mãi mãi bất tử trên bầu trời quê hương.


