Vầng trăng tròn trên tay người ở lại
Vầng trăng tròn trên tay người ở lại
Ông Thứ cầm nửa mảnh gương của bà Cầm, chậm rãi lấy từ trong túi áo ngực của mình nửa mảnh gương còn lại mà ông luôn mang theo bên mình suốt 50 năm qua.
Hai mảnh đồng sứt sẹo, đen sạm vì thời gian, khi đặt cạnh nhau lại khít khao đến lạ lùng. Chúng không còn bóng loáng như xưa, nhưng ánh lên một thứ hào quang của lòng trung thủy. Linh kể rằng, bà nội cô chưa bao giờ lấy chồng. Bà nhận mẹ Linh làm con nuôi, dành cả đời mình để chăm sóc những đứa trẻ mồ côi và luôn nhìn ra hướng Nam mỗi khi trăng khuyết.
Lá thư trong hộp chỉ vỏn vẹn vài dòng: "Thứ ơi, em đã giữ vầng trăng này suốt một đời người. Nếu anh còn sống và đọc được những dòng này, xin hãy mỉm cười. Vì chúng ta đã không thua cuộc trước thời gian, và tình yêu của chúng ta đã hòa cùng dòng chảy của đất nước."



