Vầng trăng trong ba lô
Vầng Trăng Trong Ba Lô
Mùa mưa năm ấy, đơn vị của Nam và liên đội chiến sĩ trẻ nhận lệnh hành quân xuyên qua những cánh rừng già đại ngàn để tiếp viện cho mặt trận phía Nam. Hầu hết họ đều là những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi, vừa rời ghế nhà trường, làn da còn vương nét thư sinh nhưng ánh mắt đã ngập tràn quyết tâm sắt đá.
Hành trang trên vai họ nặng trĩu, nhưng thứ nặng nhất có lẽ là nỗi nhớ nhà. Đêm xuống, khi sương muối bắt đầu buông lạnh buốt, cả đội dừng chân dựng lán tạm dưới tán lá trung quân. Trong bóng tối nhập nhoạng, Nam lén mở chiếc ví cũ, ngắm nhìn tấm ảnh gia đình dưới ánh sáng lập lòe của đom đóm. Cách đó vài bước chân, Thành – cậu bạn cùng quê nổi tiếng là "tay súng kiên cường" nhưng lại rất mê thả diều – đang ôm chặt khẩu súng vào lòng, khẽ lẩm nhẩm giai điệu một bài hát quê hương.
Thành quay sang Nam, cười toe toét để lộ hàm răng sún:
"Này Nam, cậu bảo thắng trận về, tụi mình có kịp thả diều trên đê sông Đuống không nhỉ? Tớ nhớ gió quê mình quá!"
Nam cười, gật đầu:
"Chắc chắn kịp. Lúc đó tớ sẽ làm cho cậu một chiếc diều sáo thật to, tiếng kêu vang tận trời."
Câu chuyện của họ bị ngắt quãng bởi tiếng còi báo động thúc giục. Pháo địch bắt đầu bắn phá dồn dập vào cao điểm phía trước. Không một chút do dự, những người lính trẻ lập tức vào vị trí chiến đấu. Dưới làn mưa bom bão đạn khốc liệt, những chàng trai vốn còn thích đùa nghịch ngày nào bỗng chốc hóa thành những khối thép kiên cường. Nam phụ trách vận chuyển đạn, còn Thành dũng cảm ôm bộc phá bám trụ bên công sự, đánh bật từng đợt phản kích của kẻ thù.
Trận chiến kéo dài từ rạng đông cho đến khi mặt trời khuất bóng. Quân địch rút lui, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Thành đã anh dũng hy sinh ngay trước khi lệnh ngừng bắn vang lên, tay anh vẫn nắm chặt mảnh bùa bình an mà mẹ anh tự tay may cho trước ngày lên đường. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, gửi lại thanh xuân rực rỡ nơi đất mẹ đại ngàn.
Hòa bình lập lại, Nam trở về quê hương với những vết sẹo hằn trên da thịt và một khoảng trống không thể lấp đầy trong tim. Mỗi mùa diều lên, Nam lại ra bờ đê, thả một chiếc diều sáo lớn lên bầu trời cao rộng. Tiếng sáo diều vi vu giữa tầng không như lời nhắn nhủ của Nam gửi tới người bạn năm xưa: Những người lính trẻ tuổi ấy không bao giờ mất đi, họ đã hóa thân thành ngọn gió, thành đất đá quê hương, và sống mãi trong tâm trí của những người ở lại.



