Vào Chảo Lửa Quảng Trị
Vào Chảo Lửa Quảng Trị
Tháng 6 năm 1972, đơn vị của Hoàng và Nam được điều động khẩn cấp vào mặt trận 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Nơi đây nhanh chóng trở thành chảo lửa khốc liệt nhất trong lịch sử chiến tranh chống Mỹ.
Mỗi ngày, hàng chục nghìn quả pháo từ pháo hạm ngoài biển và bom từ phi đội B-52 dội xuống mảnh đất chưa đầy 3 cây số vuông. Không gian lúc nào cũng đặc quánh khói bụi, mùi thuốc nổ đắng chát và hơi nóng nung người của gạch đá vỡ vụn. Thành cổ Quảng Trị biến thành một mê cung hào giao thông, nơi ranh giới giữa sống và chết chỉ mong mong như một hơi thở.
Đơn vị của Hoàng chốt giữ ở góc tường thành phía Đông, sát bờ sông Thạch Hãn. Giữa những đợt mưa pháo dập dồn, chiếc radio của Hoàng trở thành "món ăn tinh thần" vô giá của cả tiểu đội. Mỗi tối, sau khi những tiếng nổ tạm lắng xuống, Nam lại cẩn thận kéo chiếc ăng-ten dài ra, dò qua những tiếng rào rào của sóng ngắn để tìm đài Tiếng nói Việt Nam.
Trong căn hầm chật hẹp ám khói, tiếng đọc thơ ngâm truyền cảm hay bản hợp xướng "Bài ca hy vọng" phát ra từ chiếc radio nhỏ bé đã xua tan đi sự tàn khốc của chiến trường. Nhờ chiếc radio đó, Hoàng nảy ra ý định sáng tác một bản hợp xướng mang tên "Dòng sông tuổi trẻ", ghi lại sự dũng cảm của những người lính bên bờ Thạch Hãn.


