VÀO CHIẾN TRƯỜNG B5 – TRẬN ĐÁNH KHE SANH

Sau thời gian huấn luyện, tôi cùng đơn vị hành quân vào chiến trường B5. Tại đây, đơn vị tôi được biên chế về Trung đoàn 7 Công binh, Quân đoàn 2, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, mở đường và phục vụ chiến đấu trên mặt trận Trị – Thiên, trọng điểm là Khe Sanh – Làng Vây.
Trong đội hình hành quân vào Nam, hơn 400 đồng chí tiếp tục tiến sâu vào chiến trường Tây Nguyên và miền Đông Nam Bộ, còn hơn 100 cán bộ, chiến sĩ, trong đó có tôi, ở lại mặt trận B5. Nhiệm vụ của chúng tôi là mở đường, sửa đường, bảo vệ tuyến giao thông, bảo đảm cho lực lượng và phương tiện cơ giới, đặc biệt là xe tăng, kịp thời cơ động vào chiến trường.Tại mặt trận Khe Sanh, tôi lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến xe tăng PT-76 của Liên Xô tham gia chiến đấu. Đó là hình ảnh vô cùng xúc động và tự hào, thể hiện sức mạnh và quyết tâm của quân đội ta trong chiến dịch tiến công quy mô lớn nhằm đánh bại tập đoàn cứ điểm Khe Sanh của địch.Trong suốt thời gian tham gia chiến dịch Khe Sanh năm 1968, đơn vị tôi phải làm việc trong điều kiện vô cùng ác liệt. Ban ngày làm đường, ban đêm khẩn trương củng cố trận địa; bom đạn địch đánh phá liên tục, nhiều đoạn đường vừa sửa xong lại bị bom cày xới. Dù vậy, anh em công binh vẫn kiên cường bám trụ, “địch phá – ta sửa, địch đánh – ta thông đường”, quyết tâm không để giao thông bị gián đoạn.Sau khi chiến dịch Khe Sanh kết thúc, đơn vị tôi tổ chức rút kinh nghiệm chiến đấu, củng cố lực lượng để chuẩn bị cho những nhiệm vụ tiếp theo. Trong quá trình công tác tại chiến trường B5, tôi vinh dự được tặng giấy khen và đặc biệt được kết nạp vào Đảng ngày 17/6/1968 tại huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Đây là dấu mốc thiêng liêng, là niềm tự hào lớn lao của tôi trong những năm tháng chiến đấu.Chiến trường B5 và trận đánh Khe Sanh đã để lại trong tôi những ký ức không thể nào quên – nơi thử thách ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của người lính, đồng thời hun đúc niềm tin son sắt vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.



