“VÀO DINH ĐỘC LẬP KHI ÁO CÒN THẤM MÁU”
“Tự do hoà bình không phải dễ, có được như bây giờ cố mà giữ…” Hòa bình không đâu tự dưng mà có. Đã có biết bao chiến sĩ đã ngã xuống từng tấc đất thiêng, từng đợt bom như có như không dập tắt đi ngọn lửa vẫn đang căng tràn nhựa sống. Đã có những tấm gương quả cảm, những anh hùng thương binh chịu nỗi đau thể xác, cắt da cắt thịt để ngày nay chúng ta được sống trong độc lập, tự do. Và người Chính trị viên gầy gò đứng trước đầu xe tăng vào ngày giải phóng năm đó đã khắc sâu vào tim mỗi người con V
“Tự do hoà bình không phải dễ, có được như bây giờ cố mà giữ…” Hòa bình không đâu tự dưng mà có. Đã có biết bao chiến sĩ đã ngã xuống từng tấc đất thiêng, từng đợt bom như có như không dập tắt đi ngọn lửa vẫn đang căng tràn nhựa sống. Đã có những tấm gương quả cảm, những anh hùng thương binh chịu nỗi đau thể xác, cắt da cắt thịt để ngày nay chúng ta được sống trong độc lập, tự do. Và người Chính trị viên gầy gò đứng trước đầu xe tăng vào ngày giải phóng năm đó đã khắc sâu vào tim mỗi người con Việt Nam. Không những gợi nhắc cho ta nhớ về chiến thắng khải hoàn của dân tộc mà sâu xa hơn là ca ngợi những tấm gương quả cảm của chiến trận 50 năm về trước.
Sau khi vừa tốt nghiệp cấp 3, Nguyễn Hữu Cử đã tạm gác ước mơ dở dang của mình để xung phong nhập ngũ. Trải qua đợt huấn luyện khắc nghiệt nơi chiến trường, ông tiếp tục tham gia các trận đánh lớn, sau đó được nhận nhiệm vụ làm Chính trị viên. Trải qua 81 ngày đêm “mùa hè đỏ lửa” tại Thành Cổ Quảng Trị, nhiều trận bom rả rích không ngừng thả xuống khiến bao chiến sĩ phải hy sinh, thiệt hại và chịu tổn thất lực lượng.
Trên đường hành tiến ra Sài Gòn, xe tăng của ông Cử bị sa xuống hố bom. Khi ông vừa mở nắp xe tăng để thoát ra ngoài thì trúng đạn địch, bị thương vào đầu, tay phải và chân trái. Vết thương chảy nhiều máu, thấm ướt cả vạt áo, nhưng lúc này, trước khí thế tiến công “một ngày bằng hai mươi năm”, ông Cử như quên hết mọi đau đớn trước đó. Ông chia sẻ:“Chút thương tật này có là gì so với anh em thương binh đã mất đi một phần cơ thể. Còn khỏe, các bác còn cống hiến như thuở chiến binh”. Kìm nén vết thương, Nguyễn Hữu Cử trực tiếp chỉ huy Tiểu đoàn 1 tiêu diệt ổ đề kháng của địch tại cầu Thị Nghè và tiến thẳng vào dinh Độc Lập.
Vô tình thay một bức ảnh do phóng viên nước ngoài chụp, đồng đội của ông gửi tặng mấy năm trước. Trong ảnh là người chiến sĩ đứng trước đầu xe tăng, khuôn mặt gầy gò, hốc hác, đầu và cánh tay trái còn vết máu chưa khô; bên cạnh có 2 người đội mũ cối đang nói chuyện, sau lưng là dinh Độc Lập. Ông kể rằng, người chiến sĩ bị thương năm ấy chính là ông, ấy là một kỷ niệm không thể quên của một Chính trị viên suốt hành trình chiến đấu của mình. Ông Cử bồi hồi, xúc động nói:“Trong giây phút khải hoàn, chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Thời khắc đó, nhiều người, trong đó có tôi, không kìm được nước mắt. Sau bao năm chiến đấu nơi núi rừng gian khổ, chúng tôi đã thực hiện được lời dặn dò “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào” của Bác Hồ.”
Một lần nữa, bản hùng ca dân tộc lại được viết tiếp qua nhiều câu chuyện về thời hoa lửa đã qua. Thế hệ trẻ mai sau sẽ luôn khắc khoải, nhớ ơn đến vị Chính trị viên Nguyễn Hữu Cử quả cảm, hết lòng vì dân, vì nước, vì vị cha già kính yêu của dân tộc…


