Bài viết

Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là "yết điểm" giao thông quan trọng nhất

Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là "yết điểm" giao thông quan trọng nhất trên tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Kẻ thù tập trung đánh phá điên cuồng, biến nơi này thành một túi bom khổng lồ.

Gia Lai11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là "yết điểm" giao thông quan trọng nhất trên

tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Kẻ thù tập trung đánh phá điên cuồng,

biến nơi này thành một túi bom khổng lồ. Giữa cái nắng cháy da người của miền Trung

và mùi thuốc súng nồng nặc, có một tiểu đội gồm 10 cô gái thanh niên xung phong trẻ

tuổi, hồn nhiên nhưng mang trong mình ý chí sắt đá.

1. Những đóa hoa trên tuyến lửa

Hàng ngày, nhiệm vụ của các chị là quan sát máy bay địch thả bom, cắm tiêu đánh dấu

những quả bom chưa nổ và san lấp hố bom ngay sau khi dứt tiếng súng để thông đường

cho xe qua.

Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần – người con gái gan góc, mỗi lần ra trận địa đều nở nụ cười

khích lệ đồng đội. Trong những giờ nghỉ giải lao hiếm hoi giữa hai trận bom, họ ngồi bên

miệng hầm, chia nhau hớp nước, chải tóc cho nhau và hát vang những bài ca yêu đời.

Với họ, tiếng hát lúc đó mạnh hơn cả tiếng bom.

2. Buổi chiều định mệnh

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, định mệnh ập đến vào trận bom thứ 15 trong ngày. Khoảng

16 giờ 30 phút, khi các chị đang hăng hái san lấp hố bom để chuẩn bị cho đoàn xe đêm

sắp tới, một tốp máy bay phản lực Mỹ bất ngờ quay lại dội bom xuống trận địa.

Một quả bom nổ sát miệng hầm nơi các chị đang trú ẩn. Đất đá đổ sập, khói bụi mịt mù

che lấp mọi thứ. Khi khói bom tan đi, đồng đội lao đến hiện trường nhưng chỉ thấy một

vùng đất bị cày xới tan hoang.

3. Cuộc tìm kiếm nghẹn ngào

Sau nhiều giờ đào bới bằng đôi tay rướm máu, đồng đội lần lượt tìm thấy thi thể của 9 cô

gái. Ai nấy đều bàng hoàng, xót xa vì các chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, có người tóc

vẫn còn thơm mùi bồ kết.

Riêng chị Hồ Thị Cúc, người ta tìm mãi không thấy. Trong nỗi đau tận cùng, anh kỹ sư

giao thông Yến đã viết nên bài thơ "Cúc ơi" ngay bên miệng hầm, gọi tên chị trong nước

mắt:

"Cúc ơi! Em ở đâu không về sưởi ấm... Chín bạn quây quần thành một dãy nệm lót. Cúc

ơi! Em ở đâu?"

Phải đến ngày thứ ba, thi thể chị Cúc mới được tìm thấy trong tư thế đang ngồi, tay cầm

chiếc cuốc, như thể chị vẫn đang sẵn sàng cho một ca lao động mới.

4. Sự bất tử

Mười cô gái ấy đã nằm lại dưới lòng đất mẹ Đồng Lộc, nhưng tên tuổi của các chị: Tần,

Cúc, Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh đã trở thành huyền thoại. Họ không

kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng chính máu xương của họ đã lát đường

cho những chuyến xe ra tiền tuyến, góp phần làm nên đại thắng mùa xuân.

Lời nhắn: Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được xây dựng từ

những đôi môi trẻ tuổi đã vĩnh viễn khép lại giữa "thời hoa lửa" hào hùng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn