Vạt áo đẫm sương đêm bên dòng sông Krông Ana của Mẹ Kpă Tơk
Nắng chiều Tây Nguyên nhuộm vàng rực lên mái nhà sàn, nơi có dáng ngồi gầy guộc, tĩnh lặng như tạc vào thời gian của Mẹ Việt Nam Anh hùng Kpă Tơk. Mỗi lần nhìn về phía dòng sông Krông Ana cuộn chảy, đôi mắt mẹ lại rưng rưng một niềm nhớ thương da diết, sâu thẳm lặn vào lòng.
Nắng chiều Tây Nguyên nhuộm vàng rực lên mái nhà sàn, nơi có dáng ngồi gầy guộc, tĩnh lặng như tạc vào thời gian của Mẹ Việt Nam Anh hùng Kpă Tơk. Mỗi lần nhìn về phía dòng sông Krông Ana cuộn chảy, đôi mắt mẹ lại rưng rưng một niềm nhớ thương da diết, sâu thẳm lặn vào lòng.
Chiến tranh đi qua, để lại trên ngực mẹ những tấm huân chương, nhưng cũng lấy đi của mẹ những gì ruột rà, quý giá nhất. Người chồng thân yêu và ba người con trai lần lượt lên đường nhập ngũ, mang theo cả bầu trời hy vọng của mẹ. Đêm đêm, dưới ánh trăng mờ của núi rừng Đắk Lắk, mẹ thầm lặng giã gạo nuôi quân, tiễn bước các con đi vào cuộc chiến sinh tử. Để rồi, sau những trận đánh khốc liệt, thứ mẹ nhận lại không phải là cái ôm ấm áp ngày trở về, mà là những tấm giấy báo tử lạnh lùng gửi về từ chiến trường. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, có những đêm mẹ ra bờ sông Krông Ana, khóc thầm để tiếng sóng át đi tiếng nấc nghẹn ngào của một người mẹ mất con. Các anh đã ngã xuống, máu của các anh đã hòa vào dòng nước, tưới mát cho những rẫy cà phê, nương ngô xanh ngắt hôm nay.
Giờ đây, tóc mẹ đã trắng như mây trời đại ngàn, đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy, nhưng mỗi khi nghe tiếng bước chân của những người lính trẻ ghé thăm, mẹ lại cười. Nụ cười móm mém, bao dung của mẹ chính là báu vật vĩnh cửu, là chứng nhân cho sự hy sinh vĩ đại, thầm lặng mà không một lời ca nào có thể diễn tả hết bằng lời.


