VẬT CẢN GIỮA TUYẾN ĐƯỜNG
Ký ức về một lần phát hiện vật cản bất thường trên tuyến đường đang mở, buộc tổ công binh phải dừng lại để xử lý trong điều kiện khẩn trương.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Hoàng Văn Phúc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến vật cản giữa tuyến đường, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự tập trung và căng thẳng như ngày nào.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Phúc, lần phát hiện vật cản năm ấy là ký ức không thể nào quên.
Hôm đó, tổ công binh đang mở rộng tuyến đường trong rừng.
Công việc diễn ra liên tục từ sáng sớm.
Đất rừng còn ẩm, cây cối dày đặc.
Trong lúc kiểm tra, bác Phúc phát hiện một dấu hiệu bất thường dưới lớp đất.
Không ai vội vàng tiếp cận ngay.
Tất cả đều dừng lại quan sát.
Cả tổ lập tức triển khai đội hình kiểm tra.
Người quan sát.
Người khoanh vùng.
Người báo cáo chỉ huy.
Không khí trở nên căng thẳng.
Mọi thao tác đều phải chính xác tuyệt đối.
Không có chỗ cho sai sót.
Sau nhiều giờ xử lý cẩn thận, khu vực được đảm bảo an toàn.
Tuyến đường tạm thời được khôi phục để tiếp tục nhiệm vụ.
Bác Phúc đứng lặng một lúc.
Nhìn lại đoạn đường vừa qua.
Hiểu rõ sự nguy hiểm luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nhiều năm sau, bác thường nói:
“Làm công binh, điều quan trọng nhất là không được chủ quan dù chỉ một giây.”
Và ký ức về vật cản giữa tuyến đường vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Hoàng Văn Phúc.



