Vạt nắng cuối cùng trên đỉnh A Lưới và sự hy sinh cao đẹp
Trên đỉnh A Lưới lộng gió năm xưa, câu chuyện về tấm lòng bao la và sự hy sinh oanh liệt của người chiến sĩ bộ binh Hồ Văn Phúc vẫn được đồng đội truyền tụng với sự kính trọng sâu sắc. Gia nhập quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, anh Phúc luôn thể hiện tác phong kiên cường, chu đáo và hết mực yêu thương những người đồng đội cùng chung chiến hào. Trong một đợt oanh tạc bằng pháo hạm và máy bay B-52 dữ dội của địch xuống trận địa tiền tiêu, căn hầm dã chiến của đơn vị bị sạt lở nghiêm trọng, chỉ còn lại một góc hầm nhỏ duy nhất đủ chỗ cho một người trú ẩn an toàn. Giữa thời khắc ranh giới sinh tử chỉ tính bằng giây, nhìn thấy người tân binh trẻ tuổi vừa mới bổ sung vào chiến trường đang hoảng loạn, anh Phúc không một chút đắn đo đã nhanh tay đẩy người đồng đội vào sâu bên trong góc hầm an toàn đó. Anh chấp nhận đứng chắn ngay phía ngoài cửa hầm, dùng chính thân mình làm lá chắn bảo vệ cho người lính trẻ trước làn mưa bom đạn và đất đá đang đổ xuống như trút. Khi trận oanh tạc đi qua, đồng đội đào đất cứu anh thì vạt nắng cuối cùng của buổi chiều vùng cao vừa hắt lên gương mặt bình thản của người anh hùng đã dũng cảm ngã xuống ở tuổi hai mươi. Sự hy sinh cao đẹp và tình đồng chí thắm thiết của anh Hồ Văn Phúc đã trở thành biểu tượng bất tử về khí tiết cao quý của người chiến sĩ cách mạng thời hoa lửa.



