Vạt rau cải trên mảnh đất chết
Đầu năm 1986, mảnh đất quanh hầm chốt bị đạn pháo cày xới đến mức không một cọng cỏ nào sống nổi. Đất đá trộn lẫn mảnh kim loại xám xịt. Thiếu rau xanh lâu ngày, nhiều anh em trong đơn vị bắt đầu bị nhiệt miệng, chảy máu chân răng.
Tuyến không chịu khuất phục. Hằng ngày, tranh thủ những lúc pháo địch tạm ngưng, anh đi gom từng gùi đất thịt ở các khe đá xa, gánh về đổ quanh hầm. Anh cẩn thận nhặt sạch từng mảnh văng pháo, rồi gieo xuống đó mấy hạt giống cải bẹ mà mẹ anh gửi lên từ quê.
Mỗi ngày, Tuyến nhường từng bát nước rửa mặt quý giá để tưới cho mầm xanh. Sau một tháng, một vạt cải xanh mướt đã vươn lên kiêu hãnh giữa vùng "lò vôi thế kỷ". Mùa thu hoạch ấy, bát canh cải nấu suông với muối mặn không chỉ xoa dịu cái nóng trong người, mà còn gieo vào lòng những người lính niềm tin mãnh liệt vào sự sống bất diệt.



