Vây Hãm Khe Sanh (1968)
Ký ức của cựu chiến binh địa phương Hướng Hóa về 77 ngày đêm vây hãm Khe Sanh năm 1968. Ông nhớ những tiếng pháo rền vang không dứt khiến đất bazan rung chuyển. Trước sự khốc liệt của chiến tranh, đồng bào dân tộc Vân Kiều, Pa Kô phải sơ tán vào rừng sâu tránh bom đạn, bỏ lại bản làng thân yêu.
Tôi còn nhớ như in cái mùa khô năm 1968 ấy. Trời Hướng Hóa không mưa mà đất vẫn rung chuyển suốt 77 ngày đêm. Tiếng pháo từ hai phía dội vào nhau không lúc nào ngớt, đất đỏ bazan nứt nẻ, khói lửa mịt mù. Bản làng của đồng bào Vân Kiều, Pa Kô chúng tôi nằm giữa vùng chiến sự ác liệt. Già làng quyết định đưa cả bản vào rừng sâu lánh nạn. Chúng tôi phải bỏ lại nhà cửa, nương rẫy, những đàn gà đàn lợn. Trong rừng, tiếng pháo vẫn vọng đến từ xa, lúc trầm lúc bổng như tiếng sấm cuối mùa. Nhiều người già không chịu nổi thời tiết khắc nghiệt đã ngã bệnh. Trẻ con khóc vì đói, vì nhớ nhà. Sau này trở về, bản làng tan hoang, nhưng may thay người dân vẫn còn sống. Với tôi, Khe Sanh không chỉ là chiến trường, mà còn là nỗi đau của bao gia đình phải rời bỏ quê hương.



