Khác

Vây thành diệt viện" (1427)

Nỗ lực cứu vãn của Minh Tuyên Tông

Thanh Hóa17/08/2026Đoàn xã Đông Giang (Đông Giang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vây thành diệt viện" (1427)

Ngày 23 tháng 1 năm 1427, trong nỗ lực cứu vãn tình thế ở Giao Chỉ, Minh Tuyên Tông xuống chiếu lệnh Liễu Thăng và Mộc Thạnh dẫn 70.000 quân sang giải nguy cho Vương Thông. Đến tháng 4 cùng năm, triều đình Minh tiếp tục điều thêm 45.200 binh lính, nâng tổng số quân viện binh lên 115.200 người.[181] Lực lượng này chia làm hai cánh tiến vào Giao Chỉ, trong đó cánh quân chủ lực do Liễu Thăng chỉ huy tiến theo đường Quảng Tây, trong khi Mộc Thạnh thống lĩnh cánh quân còn lại tiến theo đường Vân Nam. Tuy phát động một chiến dịch quân sự quy mô lớn, Minh Tuyên Tông vẫn giữ nguyên chủ trương chấm dứt chế độ cai trị trực tiếp tại An Nam. Kế hoạch của triều đình nhà Minh là trước hết đánh bại lực lượng của Lê Lợi, sau đó tìm lập hậu duệ nhà Trần để tái thiết lập chế độ tông phiên như cũ.[182]

Cô lập Vương Thông

sửa

Sau khi nhận tin viện binh nhà Minh sắp tiến vào Giao Chỉ, nhiều tướng lĩnh Lam Sơn đề xuất đánh gấp thành Đông Quan. Tuy nhiên, Lê Lợi cho rằng "đánh thành là hạ sách", đặc biệt trong bối cảnh có nguy cơ bị giáp công từ nhiều hướng, nên chủ trương áp dụng chiến lược "vây thành, diệt viện".[181] Nhận thấy lực lượng Lam Sơn không đủ mạnh để cùng lúc vây hãm Đông Quan và đối phó cả hai đạo quân tiếp viện, Lê Lợi quyết định tập trung binh lực để lần lượt tiêu diệt từng cánh quân riêng biệt. Ngoài ra, nhằm ngăn chặn mọi khả năng liên lạc giữa các cánh quân cứu viện với các thành trì còn lại của quân Minh, Lê Lợi đã hạ lệnh tấn công đồng loạt toàn bộ các cứ điểm trên tuyến đường từ biên giới Trung Quốc đến Đông Quan. Bùi Quốc Hưng được lệnh vây đánh thành Điêu Diêu[xviii] và Thị Cầu, Lê Sát và Lê Thụ vây đánh thành Khâu Ôn, Trịnh Khả và Đỗ Khuyển vây đánh thành Tam Giang.[183] Đồng thời, để gia tăng áp lực lên Vương Thông trong thành Đông Quan, Lê Lợi hạ lệnh phong tỏa toàn bộ bốn cửa thành.[184] Bên cạnh đó, bất chấp thỏa thuận trước đó, ông còn cho đánh chặn các lực lượng nhà Minh đang rút từ phía Nam về, do lo ngại nhóm quân này có thể bổ sung lực lượng cho Vương Thông tại Đông Quan.[185]

Ngày 9 tháng 2 năm 1427, Lê Sát và Lê Thụ phá thành Khâu Ôn.[xix] Tin thất thủ nhanh chóng lan rộng, gây tác động mạnh đến tinh thần của quân Minh đang trấn giữ các thành lũy trên tuyến đường từ biên giới về Đông Quan.[186] Nhân cơ hội đó, Nguyễn Trãi viết thư dụ hàng gửi đến Trương Lân và Trần Vân, hai tướng trấn thủ thành Điêu Diêu đang bị Bùi Quốc Hưng bao vây.[187] Trước lời lẽ thuyết phục, cả hai quyết định đầu hàng và đem quân ra quy thuận.[188] Cũng trong thời gian này, theo lệnh của Lê Lợi, Nguyễn Trãi nhiều lần gửi thư chiêu hàng Vương Thông, đồng thời yêu cầu trao trả tù binh.[189] Dù bên ngoài tỏ ý chấp thuận và cam kết sẽ triệt thoái quân chủ lực khỏi Đông Quan, Vương Thông thực chất chỉ đang cố kéo dài thời gian để chờ viện binh từ Trung Quốc sang tiếp ứng.[190]

Ngày 4 tháng 3 năm 1427, nhằm tìm kiếm một chiến thắng để khích lệ tinh thần quân sĩ, Phương Chính bất ngờ xuất quân tập kích doanh trại của Lý Triện tại Quả Động. Bị tấn công bất ngờ, quân Lam Sơn không kịp trở tay, Đỗ Bí bị bắt, Lý Triện tử trận.[191] Tuy nhiên, thắng lợi này là không đủ để củng cố tinh thần quân Minh. Ngay sau sự việc ở bên ngoài thành Đông Quan, quan quân giữ thành Thị Cầu đã buộc phải mở cửa đầu hàng sau một thời gian bị Nguyễn Chích vây đánh gắt gao.[192] Nhằm cứu vãn tình thế, ngày 16 tháng 3, Vương Thông tổ chức một cuộc tập kích tại bãi Sa Đôi nhưng không thành công. Ngày 2 tháng 4, Nguyễn Trãi thành công dụ hàng Lưu Thanh, tướng giữ thành Tam Giang – tòa thành cuối cùng trên tuyến đường từ Vân Nam sang Đông Quan.[188][193] Lo ngại tình hình tiếp tục xấu đi, ngày 4 tháng 4, Vương Thông trực tiếp chỉ huy một đội quân tinh nhuệ tập kích doanh trại Tây Phù Liệt do Lê Nguyễn trấn thủ.[xx] Đinh Lễ và Nguyễn Xí dẫn 500 quân thiết đột[j] tới tiếp viện, phối hợp phản công từ hai hướng, buộc quân Minh phải rút lui.[194] Tuy nhiên, do mải mê truy kích, cả Đinh Lễ lẫn Nguyễn Xí đều bị đối phương bắt sống. Đinh Lễ bị xử tử còn Nguyễn Xí may mắn vượt ngục trốn ra ngoài thành công.[195]

Đánh chặn viện binh nhà Minh

Chủ trương chặn đánh viện binh nhà Minh ở biên giới, Lê Lợi bố trí Trần Lựu, Lê Bôi đóng quân ở ải Pha Lũy để chặn đạo quân từ phía Quảng Tây tiến sang; Trần Ban lên giữ ải Lê Hoa để ngăn chặn đạo quân từ phía Vân Nam.[196] Lúc bấy giờ, tất cả thành trì trên đường từ Đông Quan lên Lê Hoa và Pha Lũy đều đã rơi vào tay quân Lam Sơn, duy tại thành Xương Giang, quân Minh dưới sự chỉ huy của Lý Nhiệm vẫn chống cự quyết liệt.[197] Tháng 7 năm 1427, do Liễu Thăng, Mộc Thạnh chưa thể xuất quân vì chưa tập hợp đủ binh lực, triều đình nhà Minh vội sai tổng binh Quảng Tây là Cố Hưng Tổ đưa quân địa phương sang Giao Chỉ trước. Tuy nhiên, khi vừa đến ải Pha Lũy, lực lượng này đã bị Trần Lựu và Lê Bôi phục kích và đánh bại.[198]

Hay tin Cố Hưng Tổ thất bại, Liễu Thăng và Mộc Thạnh lập tức khởi binh đến Giao Chỉ. Nhằm đánh chiếm Xương Giang trước khi các đạo viện binh của nhà Minh đến nơi, Trần Nguyên Hãn và Lê Sát nhanh chóng tổ chức tấn công thành. Với ưu thế về binh lực, bộ chỉ huy Lam Sơn triển khai tấn công từ bốn hướng, sử dụng chiến cụ, hỏa pháo và đào địa đạo nhằm phá vỡ hệ thống phòng ngự. Tuy nhiên, các đợt công kích ban đầu đều bị quân Minh do Lý Nhiệm chỉ huy đẩy lùi. Mặc dù giữ vững thành trong những đợt tấn công đầu tiên, quân Minh tại Xương Giang khi đó đã suy yếu nghiêm trọng do thiếu hụt lương thực và nhân lực sau thời gian dài bị bao vây. Ngày 28 tháng 9 năm 1427, quân Lam Sơn mở cuộc tổng công kích, phá vỡ phòng tuyến và chiếm được thành. Lý Nhiệm cùng nhiều tướng lĩnh nhà Minh đồng loạt tự sát, hàng nghìn binh lính và dân thường không chịu hàng đều bị quân Lam Sơn thảm sát.[199]

Sau khi loại bỏ chướng ngại cuối cùng là thành Xương Giang, quân Lam Sơn bắt đầu chuẩn bị đối phó với viện binh nhà Minh. Nhằm đón đánh cánh quân chủ lực do Liễu Thăng chỉ huy, Lê Lợi bố trí Lê Sát, Lưu Nhân Chú, Lê Văn Linh, Đinh Liệt mai phục ở ải Chi Lăng, đồng thời cử Lê Văn An, Nguyễn Lý làm lực lượng ứng chiến. Đối với cánh quân thứ hai từ Vân Nam, Lê Lợi nhận định Mộc Thạnh là người thận trọng, sẽ ngồi chờ thắng bại của Liễu Thăng mới hành động nên ra lệnh cho các tướng trấn giữ ải Lê Hoa cố thủ không đánh.[200] Khi quân tiên phong do đích thân Liễu Thăng chỉ huy đến ải Pha Lũy, Trần Lựu liên tục giả vờ thua chạy về ải Lưu, rồi lại chạy về ải Chi Lăng. Cho rằng quân Lam Sơn yếu ớt, Liễu Thăng cùng hơn 100 kỵ binh tách khỏi đại quân tiến hành truy kích. Khi đến bên sườn núi Mã Yên, Liễu Thăng bị phục binh của Lê Sát, Trần Lựu đổ ra giết chết.[201]

Mất đi chủ soái, đại quân nhà Minh do Hoàng Phúc, Thôi Tụ chỉ huy tìm cách rút về thành Xương Giang, nhưng khi đến nơi mới hay tin thành đã thất thủ. Lê Lợi lập tức sai Trần Nguyên Hãn chặn đường tiếp tế lương thảo, đồng thời cử Phạm Vấn và Nguyễn Xí hợp lực với Lê Sát tấn công, tiêu diệt toàn bộ lực lượng Minh còn lại tại Xương Giang.[202] Thôi Tụ bị giết, Hoàng Phúc đầu hàng nên được tha mạng. Ở hướng Tây, Mộc Thạnh đang đóng quân tại vùng từ ải Lê Hoa đến Lãnh Thủy Câu, khi nghe tin Liễu Thăng tử trận liền hạ lệnh lui binh. Tuy nhiên, trên đường rút, ông bị lực lượng do Phạm Văn Xảo và Trịnh Khả chỉ huy truy kích và đánh bại.[203]

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn