Về bên mẹ hôm nay (1)
Về bên mẹ hôm nay
Có những cuộc trở về không phải để gặp lại những người con đã đi xa, mà để tìm lại những ký ức, những câu chuyện và những tình cảm thiêng liêng vẫn còn ở lại trong trái tim người mẹ. “Về bên mẹ hôm nay” là câu chuyện xúc động về những người con trở về thăm mẹ Việt Nam Anh hùng – những người mẹ đã dành cả cuộc đời chờ đợi, hy sinh và gìn giữ ký ức về những người con đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Sau nhiều năm xa cách, một đoàn cựu chiến binh và thế hệ trẻ tìm về một vùng quê yên bình để thăm mẹ – một người mẹ đã từng tiễn những người con thân yêu của mình ra chiến trường. Căn nhà nhỏ của mẹ vẫn đơn sơ như ngày nào, trước sân là hàng cây quen thuộc, trong nhà là bàn thờ nghi ngút khói hương với những bức ảnh đã bạc màu theo năm tháng.
Mẹ nay đã già, mái tóc trắng như mây, đôi mắt đã mờ theo thời gian. Khi nhìn thấy những người lính năm xưa trở về, mẹ xúc động nắm lấy bàn tay từng người. Với mẹ, họ không chỉ là những vị khách xa lạ mà giống như những người con đã trở về sau bao năm tháng chiến tranh.
Trong câu chuyện của mẹ, những ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn. Mẹ kể về những ngày tiễn con lên đường nhập ngũ. Khi ấy, các con của mẹ còn rất trẻ, mang theo chiếc ba lô nhỏ và lời hứa rằng khi đất nước hòa bình sẽ trở về. Mẹ đứng bên hiên nhà nhìn theo bóng con khuất dần trên con đường làng, trong lòng vừa tự hào vừa lo lắng.
Nhưng chiến tranh đã khiến nhiều lời hẹn không thể thành hiện thực. Những người con của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có người hy sinh ở miền núi xa xôi, có người nằm lại nơi dòng sông, cánh rừng mà chưa kịp trở về nhìn thấy quê hương đổi mới.
Mỗi ngày, mẹ vẫn giữ thói quen chăm sóc bàn thờ các con. Những kỷ vật nhỏ bé như chiếc khăn tay, lá thư cũ, tấm ảnh đen trắng vẫn được mẹ gìn giữ cẩn thận. Đó là những thứ còn lại để mẹ nhớ về những người con đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước.
Khi những người khách hỏi mẹ có buồn không, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói rằng nỗi đau mất con là nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, nhưng mẹ tự hào vì các con đã sống một cuộc đời có ý nghĩa. Các con đã hy sinh để thế hệ sau được sống trong hòa bình, được học tập và xây dựng tương lai.
Khoảnh khắc xúc động nhất là khi một cựu chiến binh đặt bó hoa trước bàn thờ liệt sĩ và nói lời cảm ơn mẹ. Ông nghẹn ngào rằng: “Những người con của mẹ đã không trở về, nhưng họ vẫn sống mãi trong lòng đồng đội và trong lòng đất nước.”
Ngày chia tay, mẹ đứng trước cổng nhìn theo đoàn người rời đi. Dáng mẹ nhỏ bé giữa khoảng sân quen thuộc nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường. Mẹ chính là hình ảnh của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng mất mát, góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.



