Về Cự chiến binh Nguyễn Văn Hùng
Có những người lính ra trận khi đất nước mịt mù khói lửa, và cũng có những người lính lên đường khi đất nước đã hòa bình nhưng chủ quyền vẫn còn những thách thức nơi biên viễn xa xôi. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ của Thôn 4, xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kể lại câu chuyện về bác Nguyễn Văn Hùng. Một người con của đất thép Quảng Trị, người đã hiến dâng những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất để giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc trong những năm tháng đầy cam go của thập niên 80.
Có những người lính ra trận khi đất nước mịt mù khói lửa, và cũng có những người lính lên đường khi đất nước đã hòa bình nhưng chủ quyền vẫn còn những thách thức nơi biên viễn xa xôi. Hôm nay, chúng cháu – thế hệ trẻ của Thôn 4, xã Gio Linh – xin được nghiêng mình kể lại câu chuyện về bác Nguyễn Văn Hùng. Một người con của đất thép Quảng Trị, người đã hiến dâng những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất để giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc trong những năm tháng đầy cam go của thập niên 80.
Quãng thời gian từ năm 1986 đến 1988 là một chương "hoa lửa" thầm lặng nhưng đầy oanh liệt của bác Hùng. Đây là giai đoạn cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế đang ở giai đoạn cuối đầy cam go.
Dù không phải đối mặt với mưa bom bão đạn như thời chống Mỹ, nhưng người lính những năm 80 như bác Hùng phải đối diện với kẻ thù ẩn mình, với địa hình núi rừng hiểm trở và sự khắc nghiệt của thời tiết biên thùy. Những đêm tuần tra rừng sâu, những cơn sốt rét rừng ngắt quãng, hay nỗi nhớ nhà da diết dưới ánh đèn dầu nơi đơn vị trú quân… tất cả đã tôi luyện nên một Nguyễn Văn Hùng bản lĩnh và kiên định.
Hai năm quân ngũ là một trường học lớn của cuộc đời bác. Tại đó, tình đồng chí, đồng đội "sẻ bùi chắt ngọt" đã trở thành sợi dây gắn kết bền chặt, giúp các bác vượt qua mọi thiếu thốn để giữ vững tay súng, bảo vệ toàn vẹn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Năm 1988, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bác phục viên trở về địa phương với tâm thế của một người con đã tận hiến cho dân tộc.


