Cựu chiến binh

VỀ CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN ĐỨC HÙNG

Trong dòng chảy hào hùng của dân tộc, có một thế hệ những người lính đã dâng hiến tuổi thanh xuân để giữ gìn sự bình yên cho những vùng biên ải xa xôi. Bác Nguyễn Đức Hùng, sinh năm 1955 tại mảnh đất Gio Linh anh hùng, chính là một người con như thế.

Quảng Trị31/01/2026Chi đoàn thôn 1 (Đoàn xã Gio Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của dân tộc, có một thế hệ những người lính đã dâng hiến tuổi thanh xuân để giữ gìn sự bình yên cho những vùng biên ải xa xôi. Bác Nguyễn Đức Hùng, sinh năm 1955 tại mảnh đất Gio Linh anh hùng, chính là một người con như thế.

Năm 1979, khi tiếng súng xung đột biên giới bùng nổ, đất nước ta đứng trước những thử thách mới vô cùng khốc liệt. Ở tuổi 24 — độ tuổi sung sức và đầy hoài bão — bác Nguyễn Đức Hùng đã tạm gác lại những dự định riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh của lính. Đây là giai đoạn lịch sử "nếm mật nằm gai", khi điều kiện đất nước còn muôn vàn khó khăn, thiếu thốn.

Suốt bốn năm từ 1979 đến 1983, dấu chân của bác đã in hằn trên những dặm đường hành quân gian khổ, nơi rừng thiêng nước độc của vùng biên ải. Bốn năm ấy là những đêm trắng tuần tra dưới cái lạnh thấu xương của núi rừng, là những trận đánh cam go bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng, và là những tháng ngày thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả đầy nghĩa tình. Bằng ý chí sắt đá và lòng quả cảm của người con đất thép Gio Linh, bác đã cùng đồng đội vượt qua mọi hiểm nguy, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Khi rời tay súng vào năm 1983, hành trang bác mang về không chỉ là những kỷ niệm hoa lửa mà còn là bản lĩnh kiên cường của một người lính đã đi qua những thử thách nghiệt ngã nhất.

Trở về với đời thường, bác Nguyễn Đức Hùng tiếp tục cuộc chiến chống lại đói nghèo, xây dựng quê hương Thôn 4 ngày càng giàu đẹp. Với tác phong kỷ luật của người lính, bác luôn gương mẫu trong lao động sản xuất, sống giản dị, chân thành và nhận được sự kính trọng sâu sắc của bà con lối xóm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn