Vẻ đẹp bình dị của cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm
Vẻ đẹp bình dị của cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm
Trong dòng chảy không ngừng của thời gian, có những con người như những cột mốc sống, âm thầm đánh dấu một giai đoạn lịch sử đã qua. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm là một người như thế. Cuộc đời ông là bản hòa ca giữa quá khứ và hiện tại, giữa chiến tranh khốc liệt và cuộc sống bình dị, giữa đau thương mất mát và nghĩa tình sâu nặng. Ông không chỉ là người lính từng chiến đấu anh dũng tại khu vực Cầu Kinh mà còn là người gìn giữ ký ức của một thời “hoa lửa” đầy bi tráng.
Sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh), ông lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều biến động. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, nhưng chiến tranh đã sớm gọi tên ông. Khi còn rất trẻ, ông đã rời xa mái nhà, khoác lên mình bộ quân phục, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Đó không chỉ là một quyết định cá nhân, mà là sự lựa chọn của lý tưởng, của lòng yêu nước cháy bỏng.
Năm 1967, ông cùng đồng đội bước vào trận chiến kéo dài 45 ngày đêm tại khu vực Cầu Kinh. Đây là một trong những trận đánh ác liệt, nơi mà bom đạn dội xuống không ngừng nghỉ. Quân địch huy động máy bay, tàu chiến và pháo binh với hỏa lực mạnh nhằm tiêu diệt lực lượng ta. Mặt đất rung chuyển, bầu trời đỏ rực, khói lửa bao trùm tất cả. Trong hoàn cảnh ấy, con người trở nên nhỏ bé trước sức tàn phá của chiến tranh, nhưng chính lúc đó, ý chí của người lính lại trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết.
Ông Kiểm và đồng đội đã chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm. Họ bám trụ trận địa, không lùi bước dù chỉ một bước chân. Những chiến công như bắn rơi máy bay, đánh chìm tàu chiến không chỉ là thành tích quân sự mà còn là biểu tượng của tinh thần bất khuất. Đó là minh chứng cho sức mạnh của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục trước kẻ thù.
Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng. Nó còn là những mất mát không thể đong đếm. Ông Kiểm đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Những người lính ấy ra đi mà chưa kịp sống trọn vẹn cuộc đời. Nỗi đau ấy trở thành vết hằn sâu trong tâm trí ông.
Một trong những kỷ niệm khiến ông không thể nào quên là về đồng đội Tám Nghĩa. Trong một trận đánh, ông tưởng rằng người bạn thân thiết của mình đã hy sinh. Khi cố gắng cứu bạn, ông bị thương nặng ở tay trái. Đó là khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra khi ông gặp lại Tám Nghĩa tại trạm y tế. Cuộc hội ngộ ấy như một ánh sáng le lói giữa đêm tối chiến tranh.
Năm 1970, ông bị trúng đạn và mất đi cánh tay phải. Đó là mất mát lớn về thể xác, nhưng không thể làm ông gục ngã. Ông trở thành thương binh nặng, nhưng vẫn giữ vững tinh thần kiên cường. Đối với ông, còn sống là còn có trách nhiệm – trách nhiệm với bản thân, với đồng đội đã hy sinh, và với lịch sử.
Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường. Nhưng ông không sống cho riêng mình. Mỗi ngày, ông đều đến khu di tích Cầu Kinh – nơi từng là chiến trường xưa – để lau dọn, chăm sóc cây cảnh và thắp nhang tưởng nhớ đồng đội. Trước khi khu di tích được xây dựng, ông đã tự tay lập miếu thờ liệt sĩ. Từ năm 2013, ông tình nguyện trông nom nơi này mà không đòi hỏi bất kỳ lợi ích nào.
Hình ảnh ông – một người thương binh mất đi cánh tay, ngày ngày lặng lẽ chăm sóc khu di tích – là biểu tượng đẹp của lòng biết ơn và trách nhiệm. Ông làm việc không vì tiền bạc mà vì niềm vui, vì nghĩa tình. Đó là niềm vui của người được sống, được nhớ, được tri ân.
Nguyễn Văn Kiểm không chỉ là một cựu chiến binh. Ông là một “người giữ lửa” – giữ cho ký ức chiến tranh không bị lãng quên, giữ cho những hy sinh không trở nên vô nghĩa. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người đi trước.



