Vẻ đẹp của sự hy sinh thầm lặng (1)
Khi nghĩ về thế hệ cha anh trong thời hoa lửa, lòng tôi luôn dâng lên một niềm xúc động và kính trọng vô biên. Họ là những người đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ cá nhân và tình yêu đôi lứa để lên đường theo tiếng gọi của non sông. Điều khiến tôi cảm phục nhất không chỉ là lòng dũng cảm trên chiến trường, mà là sự lạc quan kỳ lạ trong hoàn cảnh gian khổ nhất. "Xe không kính không phải vì xe không có kính / Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi". Những vần thơ ấy cho thấy một tâm hồn nghệ sĩ, một tinh thần thép sau tay lái. Thế hệ cha anh đã sống một cuộc đời đầy ý nghĩa, nơi mà cái "Tôi" hòa chung vào cái "Ta" chung của dân tộc. Họ không coi sự hy sinh là gánh nặng, mà coi đó là nghĩa vụ thiêng liêng. Cảm nhận về họ, tôi thấy mình thật nhỏ bé, và đồng thời cũng thấy mình cần phải sống trách nhiệm hơn để xứng đáng với những gì họ đã gây dựng.



