Khác

Về Những Người Lính Trở Về Sau Chiến Tranh

An Giang02/07/2026Đoàn cơ sở Phòng PC07 (Ban Thanh niên Công an tỉnh An Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Về Những Người Lính Trở Về Sau Chiến Tranh

Chiến tranh không chỉ kết thúc trên chiến trường mà còn kéo dài trong tâm trí và cơ thể những người lính trở về. Họ phải đối mặt với di chứng thương tật, nỗi đau mất mát đồng đội và hội chứng rối loạn căng thẳng hậu sang chấn tâm lý mang trong mình những vết thương vô hình nhưng dai dẳng.

Nỗi đau thể xác và gánh nặng mưu sinh

Phần lớn người lính rời quân ngũ mang theo những thương tật nặng nề trên cơ thể, như mất đi một phần tứ chi hay di chứng của chất độc da cam. Hòa nhập với cuộc sống đời thường đối với họ là một thử thách lớn khi sức lao động giảm sút. Dù vậy, với bản chất kiên cường, nhiều cựu chiến binh đã vượt lên nghịch cảnh, trở thành tấm gương sáng phát triển kinh tế, làm giàu cho gia đình và quê hương

Những vết thương tinh thần và ký ức ám ảnh

Bên ngoài lành lặn, nhưng nhiều người lính mang trong mình những vết sẹo tâm hồn không thể xóa nhòa. Hội chứng rối loạn căng thẳng hậu sang chấn (PTSD) khiến họ thường xuyên bị giật mình, mất ngủ, gặp ác mộng hoặc rơi vào trạng thái hoảng loạn bởi những âm thanh gợi nhớ đến bom đạn. Những ký ức về khoảnh khắc sinh tử hay sự hy sinh của đồng đội luôn là gánh nặng đè nặng lên tâm trí họ.

Sự lạc lõng giữa thời bình

Khi cởi bỏ bộ quân phục, việc thích nghi lại với nhịp sống bình thường đòi hỏi một quá trình gian nan. Nhiều cựu binh cảm thấy lạc lõng, cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình hoặc gặp khó khăn trong việc chia sẻ những trải nghiệm quá khứ với thế hệ sau. Sự thay đổi của xã hội đôi khi khiến họ cảm thấy khó hòa nhập và chông chênh trong việc tìm kiếm một chỗ đứng mới.

Hành trình hàn gắn và điểm tựa từ cộng đồng

Để xoa dịu những mất mát này, điểm tựa lớn nhất của những người lính trở về là tình cảm gia đình và sự sẻ chia từ đồng đội. Các hội Cựu chiến binh đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra không gian để họ gặp gỡ, động viên và giúp đỡ lẫn nhau. Những câu chuyện kể về thời chiến của họ không chỉ là bài học lịch sử quý giá mà còn là cách để họ giải tỏa tâm lý và tự hào về những cống hiến cho Tổ quốc.

Để thấy và rõ hơn về những người lính trở về sau chiến tranh mặc dù họ không hy sinh nhưng họ đã hy sinh cả cuộc đời mình cho sự hòa bình của đất nước ngày nay, họ phải chịu đựng trên người những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần mà chiến tranh đem lại. Sau đây là một số thông tin, hình ảnh cụ thể chân thực ở những Trung tâm bảo trợ xã hội, Trung tâm điều dưỡng thương binh ở một số tỉnh thành của nước ta. (Nguồn thông tin, hình ảnh trích từ Báo Tuổi Trẻ).

Chiến tranh đã lùi xa nửa thế kỷ nhưng những thương, bệnh binh tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh và người có công Long Đất (Bà Rịa - Vũng Tàu) vẫn ngày ngày đối mặt với những vết thương không bao giờ lành…

Đó là những cơn đau nhức âm ỉ trong lồng ngực, là nỗi buốt nhói nơi những phần chi đã mãi rời xa do bom mìn tàn phá…

Đó là những người từ chiến trường trở về với đôi chân, đôi tay không lành lặn; có người chấn thương cột sống phải gắn chặt cuộc đời với chiếc xe lăn, xe đẩy; và có cả những người mù lòa hoặc cả ngày chỉ biết khóc, rồi cười vì di chứng của chấn thương sọ não.

Mất mát là vậy nhưng họ luôn đón các đoàn đến thăm hay những ngày Lễ lớn trọng đại của đất nước như ngày Quốc khánh 02/9; 30/4 bằng những nụ cười, từ anh thương binh ngồi trên xe lăn đến những bác bệnh binh nằm liệt trên giường.

Ở trung tâm, nỗi đau chiến tranh đang dần được xoa dịu bằng tình đồng đội thắm thiết, sự tận tâm tận tụy của đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý và cả sự trân trọng, biết ơn của thế hệ trẻ hôm nay đối với lớp người đã không tiếc một phần máu xương để làm nên dáng hình Tổ quốc.

Theo ông Tống Đức Bình, giám đốc trung tâm, hiện nơi đây đang chăm sóc 46 thương bệnh binh đến từ 20 tỉnh thành trên cả nước với tỉ lệ thương tật từ 81 - 96%. Trong đó, có khoảng 14 bệnh binh bị tổn thương sọ não, có dấu hiệu tâm thần, được chăm sóc trong khu vực đặc biệt.

"Bệnh tật nhiều là vậy nhưng các ông, các bác luôn giữ vững tinh thần của bộ đội Cụ Hồ. Thông thường họ vẫn cố gắng tự túc trong sinh hoạt, riêng những trường hợp đặc biệt mới cần đến sự giúp đỡ của hộ lý", ông Bình chia sẻ.

Sống tại trung tâm gần 43 năm, ông Nguyễn Công Thắng (65 tuổi, quê Hòa Bình) cho biết từng là chiến sĩ tham gia chiến trường biên giới Tây Nam. Vô tình đạp trúng mìn, ông đã vĩnh viễn để lại chiến trường cả đôi bàn chân với tỉ lệ thương tật lên tới 91%.

Ông Thắng cho hay những ngày trái gió trở trời ông đau nhức dữ dội nhưng nhờ vào sự chăm sóc chu đáo, tận tâm như người nhà của các bác sĩ và nhân viên nên ông cũng đỡ hơn nhiều.

Khi đến giao lưu, tặng quà các thương bệnh binh, Lê Phương Anh (21 tuổi, sinh viên Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM) cảm nhận sâu sắc sự gắn kết thế hệ, cảm thấy thân thương và gần gũi với các bác vô cùng.

"Khi được nghe câu chuyện đời của các bác, mình mới hiểu sâu hơn những điều từng chỉ đọc trong sách vở; hiểu hơn về những vết thương, những ký ức mà các bác mang theo trong suốt bao năm qua.

Mình cũng bồi hồi và xúc động lắm khi các bác nắm tay gửi gắm chúng mình lời động viên như con cháu trong nhà", Phương Anh nói.

Tháng 7 là tháng tri ân truyền thống, đạo lý nước nhớ nguồn, vào ngày 27/7 hàng năm là ngày Thương binh Liệt sỹ đồng thời là ngày tri ân, tưởng nhớ công lao của các anh hung, liệt sỹ, cũng là ngày để người dân Việt Nam thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn về những anh hùng đã hy sinh bản thân để chúng ta có được cuộc sống, học tập, làm việc, sinh sống hòa bình, ấm nó, hạnh phúc như ngày hôm nay. Nên tuổi trẻ thế hệ chúng ta hôm nay hãy truyền tải lan tỏa những thông tin, hình ảnh đẹp về những người thương binh liệt sỹ, những người có công với đất nước bằng những hoạt động, chương trình thăm hỏi, tặng quà động viên các gia đình chính sách Bà mẹ Việt Nam anh hùng, đến thăm và tặng quà tại các Trung tâm bảo trợ xã hôi, Trung tâm điều dưỡng thương binh ở địa phương; viếng, thắp hương, lau quét dọn các ngôi mộ ở nghĩa trang liệt sỹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Về Những Người Lính Trở Về Sau Chiến Tranh | Câu chuyện thời hoa lửa