Về Quảng Bình nghe cựu chiến binh Điện Biên Phủ kể chuyện kéo pháo nghi binh
Dù tuổi đã cao, nhưng mỗi cựu chiến binh (CCB) ở Quảng Bình vẫn không quên ký ức “56 ngày đêm khoét núi ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt” để cùng với đồng đội làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Những ngày đầu tháng 5 Quảng Bình nắng nóng như đổ lửa. Chúng tôi tìm về nhà CCB Đặng Văn Duy (94 tuổi) thôn Trung Quán, xã Duy Ninh, huyện Quảng Ninh.
Pha ấm trà mời khách, ông Duy hồi nhớ lại 70 năm về trước: Năm 1949, tôi nhập ngũ lúc 19 tuổi và tham gia đánh trận Xuân Bồ (Xuân Thủy, Lệ Thủy). Sau đó, tôi được cử đi học tại phân khu Bình Trị Thiên rồi được đề bạt làm Trung đội phó và tiếp tục được lệnh chuyển về Đại đoàn 304. Tôi đã cùng đồng đội tham gia các chiến dịch: Biên Giới, Hà Nam Ninh, Hòa Bình, Tây Bắc.

Cựu chiến binh Đặng Văn Duy kể lại chuyện kéo pháo nghi binh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Khi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi giữ vai trò là Trung đội phó phụ trách khẩu đội pháo 75mm. Ngày đó, pháo được vận chuyển vào trận địa hoàn toàn bằng sức người. Một Trung đội có 15 người khiêng pháo và 15 người vác đạn đi giữa đường núi gồ ghề, khúc khuỷu, dốc cao vực thẳm nhưng không ai nản chí, luôn cố gắng hết sức để hoàn thành nhiệm vụ.
“Sau khi kéo pháo vào trận địa sẵn sàng chiến đấu thì Trung đội nhận được lệnh kéo pháo ra với mục tiêu phải “đánh chắc, thắng chắc”. Lúc kéo pháo vào gian nan, vất vả bao nhiêu thì lúc kéo ra càng khó khăn gấp bội. Có những đoạn đường một bên là sườn núi chênh vênh, một bên là vực sâu, nếu lỡ trượt bánh lăn pháo thì người và pháo chẳng còn”, ông Duy nói.
Tuy nhiên, trong gian khó, bộ đội ta đã sáng tạo sử dụng ống cây lồ ô chẻ 4 ra rồi đút đạn vào trong, như vậy một người lính có thể vác được 3 quả đạn pháo. Cứ như thế, ngày khiêng pháo vào, đêm vác pháo ra liên tục hơn nửa tháng. Đây gọi là kế nghi binh để giặc nghĩ rằng pháo binh đã rút đi rồi không có nữa, tạo được tính bất ngờ để giành thắng lợi.



