Cựu chiến binh

VỀ QUÊ NGƯỜI DŨNG SĨ MỘT TRẬN BẮN 5 QUẢ B41 DIỆT 5 XE TĂNG VÀ XE THIẾT GIÁP ĐỊCH

VỀ QUÊ NGƯỜI DŨNG SĨ MỘT TRẬN BẮN 5 QUẢ B41 DIỆT 5 XE TĂNG VÀ XE THIẾT GIÁP ĐỊCH

Phú Thọ18/07/2026Nguyễn Trọng Đỗ (xã Tiên Lương)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

VỀ QUÊ NGƯỜI DŨNG SĨ MỘT TRẬN BẮN 5 QUẢ B41 DIỆT 5 XE TĂNG VÀ XE THIẾT GIÁP ĐỊCH

Nguyễn Trọng Luân CCB Sư đoàn 320

1/9/2014

Chuyện với Khuất Duy Hoan.

Trưa nay mình vui nên lên giường nằm không ngủ được lại vùng dậy đọc thư Hoan.

Trong trích sổ vàng chiến công mà Khuất Duy Hoan gửi ra để xác nhận về thành tích của Đàm Việt Hùng, tiểu đoàn 9, trung đoàn 64 thì lại gửi ra cả một trang nhờ đó hiện ra bao nhiêu người bạn tưởng đã... Dĩ vãng bỗng hiện về, Hoan ơi, mình mừng quá nếu mà in thêm trang tiếp sau thế nào chả có tên Hoan nhỉ, bởi vì Hoan cũng được huân chương và dũng sĩ trong chiến dịch ấy.

Mà thôi, mình nói về bạn thôi. Mình dò ra cái tên Nguyễn Xước Hiện, đại đội 3, tiểu đoàn 7, trung đoàn 64 với phần thành tích như sau: "Ngày 19/3 bắn 5 quả B41, diệt 4 xe tăng M48 và 1 xe M113, diệt 20 tên địch, bắt sống mười tên".

Hoan nhớ không, trận địa đại đội 3, tiểu đoàn 7 bàn giao lại cho đại đội 7 mình đánh tiếp chiều và tối ngày 19/3 sang sáng ngày 20/3 Cầu Cây Sung đó. Nhớ lúc đại đội 7, tiểu đoàn 8 mình vào thay trận địa gặp cậu Tạ Cư, cây đơn ca của đơn vị mình vừa đi vừa ngủ gật.

Mình nghĩ chắc Hiện lại đi Biên giới Tây Nam và hy sinh rồi. Áy náy không chịu được liền hỏi dò về tổng đài tỉnh Phú Thọ, hỏi được số máy của Chủ tịch xã Phượng Vĩ, huyện Cẩm Khê quê của Hiện. Lúc đang ăn trưa ngồi gọi mấy cuộc không thấy trả lời, chừng 30 phút sau thấy đầu kia anh Chủ tịch xã gọi, mình mừng quá, hồi hộp hỏi về Hiện, anh chủ tịch xã bảo có anh Hiện tuổi chừng 63, 64 là Cựu chiến binh. Mình tự giới thiệu là nhà báo gọi để tìm hiểu cuộc sống của anh Hiện, một dũng sỹ nổi tiếng của Sư đoàn 320, chủ tịch xã nghe rồi nói:

- Em không biết lắm nhưng sẽ xem lại.

Rồi tắt máy. Chừng nửa tiếng sau gọi lại, giọng anh chủ tịch xã phấn khởi lắm: "Anh ơi! em hỏi lại rồi, đúng là anh Hiện ấy đấy". Mình hỏi ngay: "Anh ấy khỏe không?". Trả lời: "Anh ấy khỏe nhưng nghèo lắm", im lặng, chủ tịch xã nói tiếp: "Anh ơi!, anh ấy hiền lành và gương mẫu đối xử trên dưới, trong ngoài ai cũng trọng, nhưng cứ lầm lì làm ruộng, làm nương, em cũng đã là Hội trưởng CCB mà chưa hề biết một người CCB trong xã có thành tích lớn đến thế".

Mình bảo với chủ tịch xã, mình sẽ lên quê ông để gặp Hiện, để nghe kể và viết về cuộc sống sau chiến tranh của đồng đội mình. Thế đấy Hoan ạ, mình sẽ ra Mỹ Đình đi xe lên vào ngày sớm nhất.

2/9/2014.

Lúc 3 giờ chiều nay mình đã được nói chuyện với đồng đội Nguyễn Xước Hiện qua điện thoại của chủ tịch xã.

Câu đầu tiên: "Anh Luân đấy à?" rồi tắc nghẹn. Câu thứ hai: "Mấy chục năm rồi bây giờ lại có đồng đội hỏi thăm thằng em xứ đồng rừng này". Sau phút xót xa tôi hỏi: "Hiện ơi, có khỏe không?", đầu bên kia trả lời: "Năm kia em ốm tưởng đi rồi, may lại khỏe anh ạ". Tôi hỏi: "Từ ngày về có gặp ai không? có gặp cậu Lúa, cậu Thiện không?".

Bên kia: "Ối giời ơi! anh nhớ cả anh Lúa đại đội phó à? nhớ cả anh Thiện anh hùng người Thái Nguyên à? em có số máy của họ cả đấy, nhưng chả có điện thoại mà gọi".

Tôi hỏi: "Ai cho số máy?"

Bên kia: "Anh Thiện gọi về xã em ra nói chuyện với anh ấy".

Tôi hỏi: "Những lần họp trung đoàn có ai báo cho Hiện không?".

Bên kia ngập ngừng: "Có cả đấy nhưng em nghèo quá, vợ yếu chả dám đi về Hà Nội. (nói nhỏ) mỗi lần đi về Hà Nội tốn cả tạ khoai, anh đừng cười, em cũng nhớ lắm mà chẳng làm sao được, anh lên với em đi".

Tôi hỏi: "Con cái thế nào Hiện ơi?"

Bên kia: "Buồn lắm, chắc số em Da cam da quýt làm sao, đẻ 7 đứa chết 6 còn một đứa, nó cũng lấy vợ rồi." Tôi im lặng không biết nói điều gì.

Bên kia: "Anh làm sao mà tìm được em?"

Tôi trả lời: "Đọc trong trang lưu thành tích chiến đấu của Sư đoàn".

Bên kia: "Họ còn ghi lại cả anh nhỉ. Em chả nghĩ là có ngày lại có người nhắc tới em, thế mà từ ban nãy nghe ông chủ tịch xã nói có anh ở đơn vị cũ gọi em lại nhớ cái ngày bắn xe tăng"

Tôi hỏi: "Bình thường không kể chuyện chiến đấu à?".

Bên kia: "Kể làm gì hả anh, mình hoàn thành nhiệm vụ về là tốt rồi".

Máy điện thoại được chuyển lại cho chủ tịch xã để ông ấy nói tiếp với tôi, chủ tịch xã cũng run run cũng hồi hộp như Hiện.

Nghe ông chủ tịch xã, tôi hình dung ra ở một vùng quê nghèo có một người bạn tôi, một lão nông rất nghèo, rất hiền, cặm cụi ruộng nương với bao nhiêu mất mát, túng thiếu. Cả làng chả ai biết con người ấy một thời đã có một chiến công thật xuất sắc: Trong một trận đánh bắn 5 quả đạn B41 cháy 4 xe tăng M48 và 1 xe M113, tiêu diệt 20 tên địch, bắt sống 10 tên khác. Sáng mai tôi sẽ ra bến xe Mỹ Đình lên với Hiện.

Sáng 3/9/2014.

Đã từng đi nhiều nơi về với đồng đội, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tìm được đồng đội tôi dưới một căn nhà lá đúng nghĩa hộ nghèo.

Xuống xe ở ngay cổng ủy ban xã tôi thấy một cán bộ nhìn tôi cười: "Anh là anh Luân hả? Chủ tịch xã bảo em đón anh, em là xã đội trưởng, anh chủ tịch và phó chủ tịch ở trong nhà bác Hiện rồi, anh lên em đèo".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn