Bài viết

VỀ RỪNG SÁC NGHE KỂ CHUYỆN ĐÁNH TÂY

Phú Thọ16/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lặn sâu xuống sông Lòng Tàu

Đồng đội ngày xưa có thấy đâu

Hỏi ốc, ốc nằm im, tôi chẳng thấy

Hỏi cua, cua bảo sấu ăn rồi

Xương trắng nở hoa tận đáy sông

Mênh mông rừng Sác nhuốm màu hồng

Năm trăm hài cốt chưa tìm thấy

Rừng đước bạt ngàn lập chiến công…

Đại tá, AHLLVTND Lê Bá Ước- nguyên đoàn trưởng Đoàn 10 đặc công rừng Sác, đã viết.

Chiếc ca nô lướt sóng trong một sáng hanh nắng. Trên thủy lộ Lòng Tàu, chúng tôi ngang qua rừng Sác, cánh rừng ngập mặn này là khu dự trữ sinh quyển của thế giới. Hàng đước xanh thẳng tắp và ngút ngát trải dài theo sóng nước Lòng Tàu. Con sông này không chỉ ôm vào lòng những đước, những mắm, những bần mà trong quá khứ của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Lòng Tàu còn là một dòng chảy lịch sử hào hùng ẩn vào phù sa.

Trong cuộc chiến nội đô Sài Gòn của hơn 50 năm trước, sông Lòng Tàu,cửa ngõ đường thủy vận tải quân sự của địch từ biển Đông vào nội đô, địch bố trí lực lượng phòng vệ, bảo vệ nghiêm ngặt nhất để bảo đảm an toàn. Phía ta cũng xác định địa bàn rừng Sác là nơi có tính chất chiến lược quan trọng nên ngày 15/4/1966, Bộ Chỉ huy miền thành lập “Đặc khu quân sự Rừng Sác” (mật danh T10, sau đổi tên thành “Đoàn 10 đặc công rừng Sác” với nhiệm vụ án ngữ tuyến đường thủy qua sông Lòng Tàu, phá hủy các kho, bãi chứa quan trọng khu vực Nhà Bè, Nhơn Trạch (Đồng Nai). Căn cứ nổi này lấy con sông Lòng Tàu làm gốc, lấy rừng ngập mặn làm lá chắn, nên việc tiếp tế của ta cho chiến sĩ ở đây cũng rất khó khăn. Có những khoảng thời điểm, nhiều tháng trời, các chiến sĩ phải hái ngọn chà là, rau kìm, đọt ráng và mò cua bắt ốc để cầm hơi; hay hy sinh vì bom đạn hoặc cá sấu ăn thịt, trong đó 542 hài cốt chưa được tìm thấy. Thân thể các anh, máu thịt các anh hóa phù sa nuôi cây đước, hòa cùng dòng nước lợ sông Lòng Tàu. Dẫu thiếu khó vô vàn nhưng từ con sông này, các đặc công đã tạo nên những trận đánh dữ dội, khiến quân địch xem như cái gai khó nhổ.

Vừa thành lập, đoàn 10 đã lên phương án đánh ngay vào con tàu vận tải quân sự Baton Rouge Victory với trọng tải 10.000 tấn. Thời điểm đó, tàu Victory chở 100 xe tăng, 2 trực thăng, 20 tấn nhu yếu phẩm cung cấp cho một sư đoàn lính Mỹ. Sau 4 tháng ăn, nằm, ngâm mình dưới sông Lòng Tàu để điều nghiên, ngày 23/8/1966, các chiến sĩ quyết định đặt 2 quả thủy lôi, mỗi quả nặng hơn 1000 kg. Để qua được các vòng kiểm soát ngặt nghèo của địch, ta cử 2 chiến sĩ đóng là dân làng chài đi đánh cá. Khoảng 23h00, 2 đồng chí xuất phát thì gặp lính tuần. Chúng soi đèn sáng rồi hỏi:

- Khuya rồi còn đi đâu đó?

Hai đồng chí lo sợ thuyền máy của bọn chúng tiến lại gần sẽ phát hiện 2 quả thủy lôi ta giấu trên ghe. 1 trong 2 đồng chí đã nhanh trí đáp lời:

- Tranh thủ trời khuya làm mẻ cá về nuôi con thơ.

Bọn lính cười ồ không nghi ngờ rồi đi tuần tiếp. Hai đồng chí thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục tiến lại gần mục tiêu. Tàu Victory lừng lững trước mắt, vượt qua đêm đen, gạt mối nguy hiểm từ cá sấu của lòng sông Lòng Tàu, 2 đồng chí mang theo 2 quả thủy lôi, mỗi quả nặng 1000kg, lặn sâu xuống dòng nước. Sau khi cài thủy lôi trên thân tàu, trời cũng tầm 2h00 sáng. Hai đồng chí rút lui thầm lặng. Trong tiếng nổ âm động, tàu Victory chìm dần dưới lòng sông Lòng tàu. Tổng Chỉ huy lực lượng viễn hinh Mỹ ở miền Nam Việt Nam phải thừa nhận “một cuộc chiến đấu kì lạ trong một cuộc chiến tranh kì lạ”.

Thắng lợi đó đã mở đầu cho những thắng lợi truyền kì của rừng Sác, về Đoàn đặc công 10 ngày nào,những chiến thắng đã góp phần làm nên chiến thắng năm 1975, thống nhất đất nước: đánh giặc suốt 9 năm với 600 trận lớn, nhỏ, đánh chìm và đốt cháy 356 tàu chiến đấu; đánh đắm 13 tàu vận tải từ 8.000 - 13.000 tấn, bắn cháy 145 tàu vận tải khác, bắn rơi 29 máy bay trực thăng; thiêu hủy 110.000 tấn bom đạn, 250 triệu lít xăng dầu của địch...

Sông không bao giờ thiếu chuyện để kể. Trăm ngàn con sông trên khắp dải đất hình chữ S này là muôn vàn trầm tích nối dài từ thuở khai hoang cho đến ngày nay. “Đôi chân ta đi, sông còn ở lại” - câu trong bài hát “Một cõi đi về” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khiến tôi suy nghĩ miên mải suốt thủy trình Lòng Tàu. Sông cũng như đời, chảy miết cùng thời gian…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn