Vẹn nguyên ký ức Điện Biên Phủ
Chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” là mốc son chói lọi trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam. 70 năm trôi qua, Điện Biên Phủ vẫn vẹn nguyên trong ký ức của mỗi một chiến sĩ Điện Biên…
Lần theo số điện thoại để liên hệ với nhân vật, bên kia vang lên giọng nói trầm ấm, mạch lạc khiến chúng tôi không khỏi ngạc nhiên khi biết ông đã gần 100 tuổi. Người lính ấy là Lê Ngọc Lưu (SN 1925) trú tại tổ tự quản Cầu Roòng, xã Hồng Hóa (Minh Hóa).
Giữa tiết trời tháng 4 nắng như đổ lửa, người chiến sĩ Điện Biên năm nào vẫn nghiêm trang khoác lên mình bộ quân phục và tiếp chuyện chúng tôi trong căn nhà nhỏ. Quãng thời gian 70 năm, bằng cả một đời người đủ để xóa nhòa ít nhiều những ký ức chiến trận nhưng với ông Lưu đó là khoảng thời gian đáng sống, đáng cống hiến nhất. Những câu chuyện được ông kể lại về một thời hoa lửa, một thời hào hùng có những quãng ngắt, nghẹn lại bởi sự hy sinh của những người đồng chí, đồng đội chung chiến hào.
Ông Lưu quê ở xã Triêu Dương, huyện Tĩnh Gia (nay là xã Phú Lâm, huyện Nghi Sơn, Thanh Hóa). Năm 1946, ông rời quê nghèo tham gia bộ đội chống Pháp ở Tiểu đoàn 34 Tây Bắc, thuộc Đại đoàn 304. Sau nhiều lần chuyển đơn vị, cuối năm 1953, đơn vị ông được điều động tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Nhiệm vụ của đơn vị là tập kết, chuẩn bị lương thực, thực phẩm ở Thanh Hóa sau đó hành quân hướng về Điện Biên. Ông Lưu nhớ lại, đơn vị hành quân bộ hơn một tháng mới tới được điểm tập kết và chủ yếu đi vào ban đêm, bí mật tuyệt đối để che mắt thám báo, biệt kích của địch.
Đầu năm 1954, đơn vị ông tham gia kéo pháo vào chiến trường. Những khẩu pháo nặng vài tấn được kéo bằng sức người vào trận địa. Gian khổ là vậy nhưng ai cũng quật cường với niềm tin tất thắng. Cuối tháng 1/1954, khi các trận địa pháo hướng về lòng chảo Điện Biên đã sẵn sàng nhả đạn thì bất ngờ nhận được lệnh kéo pháo ra để bố trí lại trận địa.
Ông kể lại, thời điểm nhận lệnh kéo pháo ra nhiều người lính cũng rất tâm tư nhưng khi vào trận và giành thắng lợi sau này, ông mới hiểu rõ. Nếu cứ để nguyên vị trí trận địa pháo như lúc đầu thì rất dễ bị động bởi hỏa lực mạnh hơn nhiều lần của đối phương và bộ đội sẽ vấp phải tổn thất lớn...
Nhắc đến sự hy sinh của đồng đội, giọng người lính già như nghẹn lại. 70 năm trôi qua, ông vẫn nhớ rõ những cái tên của đồng đội từng sát cánh bên chiến hào. Lần giở tấm ảnh chụp chung những chiến sĩ Điện Biên trong lần dự lễ kỷ niệm mấy năm trước, giọng ông như thắt lại, bởi gần như những gương mặt ấy đã lùi vào lịch sử theo thời gian.
Chia tay với chúng tôi, ông Lê Ngọc Lưu khoe tấm giấy mời dự lễ kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ do Trung ương Hội Cựu chiến binh Việt Nam tổ chức tại Thủ đô Hà Nội. Ông chia sẻ: “Tôi rất xúc động khi nhận được giấy mời. Dù sức khỏe không còn “dồi dào” nhưng với niềm tự hào của người lính Điện Biên, tôi quyết tâm đi dự lễ lần này để gặp lại đồng đội và ôn lại kỷ niệm hào hùng của thời trai trẻ. Bởi, đồng đội của tôi-những người lính đã làm nên “trận chiến thế kỷ” mang tên Điện Biên Phủ ngày càng ít dần theo năm tháng...” .


