Vẹn nguyên ký ức người nữ thanh niên xung phong
Bà Nguyễn Thị Ban, Ban liên lạc đơn vị TNXP C3227 - P39 (Nông Cống) không lúc nào thôi nhớ về đồng đội, nhất là đến ngày 30-4 nghe những bài hát, giai điệu hào hùng khiến ký ức xưa lại ùa về. Bà cho biết, được phân công ở đơn vị C3227-P39 gồm có 173 cán bộ, chiến sĩ là con em của huyện Nông Cống làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, san lấp đường ở cầu Hàm Rồng, cầu Tào, ga Nghĩa Trang… trên trận tuyến của đơn vị, nhiều đồng chí bị thương, bị sức ép của bom Mỹ, trong đó có 4 đồng chí hy sinh tuổi mười tám, đôi mươi. Thương xót đồng đội bao nhiêu, lòng căm phẫn tội ác của giặc Mỹ lại càng lớn bấy nhiêu.
Một tháng sau, đơn vị nhận lệnh chi viện cho chiến trường tỉnh Quảng Trị. 43 ngày đêm hành quân vượt qua mưa bom bão đạn, đơn vị đã vào đến vĩ tuyến 17 tiếp tục nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thực phẩm, vá đường, đào núi thông tuyến cho xe qua… Những bữa ăn không thành, đêm ngủ rừng không yên, những bước đi vội vã trong đêm không ánh sáng thay nhau cáng đồng đội của mình bị thương nằm võng… nhưng tất cả vẫn hừng hực quyết tâm mở đường Trường Sơn huyền thoại.
Trong suốt thời gian làm nhiệm vụ của TNXP, bà Ban nhớ nhất là Tết dương lịch mùng 1-1-1973, một Trung đội nữ được cơ động lên Tân Định (Quảng Trị) để cứu hàng hóa bị trúng bom dữ dội của Mỹ oanh tạc làm cháy kho, cháy hàng vận chuyển, sập hầm, khói lửa mịt mù. 20 đồng chí bị mắc kẹt trong hầm, đến 22h đêm kiểm quân lần 2 vẫn còn thiếu quân số, trong đó có bà. Do Mỹ ném bom nổ chậm nên việc tìm kiếm đồng đội rất khó khăn và nguy hiểm.
Nói đến đây giọng bà như nghẹn lại. Lấy lại tinh thần, bà kể tiếp: “Mãi đến 20h ngày hôm sau đơn vị mới tìm thấy chúng tôi trong hầm bị đất đá vùi lấp, một số đồng chí bị thương nặng đã chuyển về xã Vĩnh Chấp để sơ cứu, hồi sức rồi chuyển về bệnh viện khu vực điều trị. Đó là lần may mắn nhất, nếu không tôi và đồng đội của mình đã nằm lại chiến trường trong trận mưa bom năm ấy”.
Cuộc trò chuyện của cô với chúng tôi mỗi lúc một sâu lắng, cảm động, nhất là nghe bà Ban kể thời khắc nhận được tin hoàn toàn giải phóng miền Nam 30-4-1975, cả đơn vị vỡ òa hạnh phúc, mọi người ôm nhau mừng mừng, tủi tủi vì chờ ngày toàn thắng đã lâu, trong đó có những giọt nước mắt thương nhớ đồng đội đã hy sinh không được chứng kiến giây phút thiêng liêng của Tổ quốc.



