VẾT BẤM SƠ ĐỒ: THIẾU ÚY TRỢ LÝ NGUYỄN CHÂU SÂM
VẾT BẤM SƠ ĐỒ: THIẾU ÚY TRỢ LÝ NGUYỄN CHÂU SÂM
Có những người lính ngã xuống không phải trên mâm pháo cao xạ, cũng không phải trong các trận giáp lá cà sinh tử, nhưng sự hy sinh của họ lại là mạch máu quyết định sự sống còn của cả một chiến dịch lớn lao. Đó là bản hùng ca đầy nước mắt về Thiếu úy, Trợ lý trung đoàn Nguyễn Châu Sâm, người thanh niên sinh năm 1942 tại xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Ở tuổi ba mươi, anh là một cán bộ chỉ huy đầy bản lĩnh của đơn vị E9F711TCHC (Tổng cục Hậu cần). Lời kể rưng rưng của những cựu binh năm xưa đưa tôi quay về ngày 18 tháng 8 năm 1972, khi tuyến đường vận chuyển đạn dược, lương thực của trung đoàn lọt vào "tọa độ chết" bị máy bay B-52 của Mỹ ném bom rải thảm hòng cắt đứt nguồn chi viện. Biết rằng nếu mất đi chuyến hàng này thì hàng trăm chiến sĩ ở tiền tuyến sẽ phải nhịn đói và thiếu đạn chiến đấu, thiếu úy Nguyễn Châu Sâm đã trực tiếp lao ra khỏi hầm chỉ huy, dẫn đầu tổ xung kích băng qua biển lửa để bốc dỡ các hòm đạn ra vị trí an toàn. Một quả bom nổ áp sập hoàn toàn hang vách đá, chôn vùi thân hình người trợ lý kiên trung. Chi tiết biểu tượng ám ảnh nhất khi đồng đội tìm thấy anh chính là tấm bản đồ hành quân bằng bạt thô dính máu tươi ôm chặt trước lồng ngực, nơi ngón tay anh vẫn kịp bấm sâu tạo thành một vết hằn định vị kho hàng hậu cần cuối cùng chưa bị hủy hoại. Anh nằm lại lòng đất lạnh vào một ngày cuối hạ, viết nên cái kết lộng lẫy cho một đời lính tận tụy vì đại cuộc. Sự ngã xuống của liệt sĩ Nguyễn Châu Sâm gửi gắm đến thanh niên thời nay bài học sống cốt lõi: Giá trị của một người thủ lĩnh không nằm ở phòng tuyến an toàn, mà đo bằng sự dũng cảm bước lên chịu trận, mượn chính bờ vai mình để gánh vác sự sinh tử của tập thể.


