VẾT BÙN TRÊN BẬC CỬA - NĐC
“Tôi sống ở một làng nhỏ thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, nhà tôi nằm ven con đường đất, nơi cán bộ thường đi qua.
Để giữ bí mật, chúng tôi không dùng lời nói, mà dùng những dấu hiệu rất kín đáo.
Một trong số đó là vết bùn trên bậc cửa.
Nếu bậc cửa sạch, nghĩa là an toàn.
Còn nếu có vết bùn được cố tình quệt lên, nghĩa là có nguy hiểm, không được vào.
Một buổi chiều, trời vừa tạnh mưa, đất còn ướt.
Tôi phát hiện lính Pháp đang tiến vào làng, kiểm tra từng nhà.
Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ ghé qua nhận tin.
Không kịp báo trực tiếp, tôi vội ra bậc cửa, lấy chân quệt một vệt bùn rõ lên thềm, rồi quay vào nhà như không có chuyện gì.
Một lúc sau, cán bộ đến.
Anh bước lên thềm, rồi khựng lại khi nhìn thấy vết bùn.
Chỉ một dấu hiệu nhỏ, nhưng đủ để anh hiểu.
Anh lùi lại, quan sát xung quanh, rồi lặng lẽ rời đi.
Ngay sau đó, lính Pháp bước vào.
Chúng nhìn quanh, kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng không phát hiện gì.
Vết bùn trên bậc cửa, với chúng, chỉ là dấu chân bình thường sau cơn mưa.
Khi chúng rút đi, tôi mới dám thở mạnh.
Tối hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Chỉ một vết bùn thôi… mà đã cứu được cả một con người.’
Tôi nhìn bậc cửa quen thuộc.
Ngày thường, vết bùn là thứ người ta muốn lau sạch.
Nhưng trong thời hoa lửa, nó lại trở thành dấu hiệu giữ an toàn.
Đến bây giờ, mỗi khi thấy vết bùn sau cơn mưa, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một dấu vết tưởng như vô nghĩa… lại mang theo cả sự sống.”



