Vết Cắt Lịch Sử Hơn Một Thế Kỷ: Bài Học Từ Thời Trịnh - Nguyễn Phân Tranh
Tác giả: Nguyễn Thị Hải Yến
Trong tiến trình lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những giai đoạn để lại trong lòng hậu thế những niềm trăn trở và tiếc nuối khôn nguôi. Một trong những khúc quanh đau thương và kéo dài nhất chính là thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh – cuộc nội chiến chia cắt đất nước kéo dài hơn 150 năm, biến dải đất hình chữ S thành hai miền nam bắc với những lằn ranh quyền lực đối chọi gay gắt.
Khởi nguồn của thời kỳ chia cắt này manh nha từ sự thay đổi cục diện chính trị cuối thế kỷ XVI, đầu thế kỷ XVII. Ban đầu, cả thế lực họ Trịnh ở Đàng Ngoài và họ Nguyễn ở Đàng Trong đều giương cao ngọn cờ "phù Lê diệt Mạc", cùng chung tay dẹp bỏ nhà Mạc để tôn phò triều Hậu Lê. Thế and đằng sau lớp áo nghĩa hiệp ấy lại là sự toan tính quyền lực và mưu đồ cát cứ riêng của từng thế lực. Khi nhà Mạc đã sụp đổ, trên danh nghĩa, cả hai chúa đều là bề tôi của vua Lê, đất nước vẫn thuộc về một triều đình. Nhưng thực chất, vua Lê lúc bấy giờ chỉ còn là một bù nhìn không có thực quyền, còn quyền lực thực tế đã rơi vào tay phủ chúa Trịnh ở phía Bắc và dinh chúa Nguyễn ở phương Nam.
Mâu thuẫn ngầm giữa họ Trịnh và họ Nguyễn lớn dần theo thời gian, để rồi đến năm 1627, khi chúa Trịnh Tráng đem quân tấn công chúa Nguyễn Phúc Nguyên, ngọn lửa chiến tranh chính thức bùng nổ. Từ đây, con sông Gianh (Quảng Bình) nghiệt ngã trở thành ranh giới chia cắt giang sơn thành hai nửa: Đàng Ngoài thuộc quyền kiểm soát của họ Trịnh, còn Đàng Trong do họ Nguyễn cai trị. Cuộc chiến huynh đệ tương tàn ấy kéo dài đằng đẵng qua nhiều thế hệ, biến những người cùng chung dòng máu Việt thành kẻ chiến tuyến hai đầu.Mặc dù mang màu sắc của một cuộc nội chiến đẫm máu và gây ra bao lầm than cho nhân dân, giai đoạn Trịnh - Nguyễn phân tranh lại vô tình tạo ra những bước ngoặt phát triển mang tính lịch sử ở mỗi đàng. Ở Đàng Trong, các đời chúa Nguyễn buộc phải thực hiện chính sách Nam tiến mạnh mẽ, mở mang bờ cõi về phương Nam, khai hoang lập ấp, biến vùng đất hoang vu thành những vựa lúa trù phú và xây dựng một nền kinh tế hàng hải cởi mở với thế giới bên ngoài. Trong khi đó, Đàng Ngoài dưới sự cai trị của phủ chúa Trịnh tiếp tục duy trì trung tâm văn hóa truyền thống lâu đời với hệ thống quan chế phong kiến chặt chẽ, đô thị Thăng Long - Kẻ Chợ sầm uất với "phố phường giăng mắc".
Tuy nhiên, sự chia cắt kéo dài hơn một thế kỷ rưỡi ấy không thể che lấp đi bản chất bi kịch của một đất nước suy vi vì nội chiến. Nỗi đau ly tán, gánh nặng sưu thuế, binh đao đã đẩy nhân dân vào cảnh khốn cùng, xã hội rạn nứt sâu sắc. Cục diện phân tranh ấy chỉ thực sự chấm dứt vào cuối thế kỷ XVIII, khi phong trào nông dân Tây Sơn dấy binh vùng lên, quét sạch cả tập đoàn phong kiến họ Trịnh lẫn họ Nguyễn, khép lại một chương lịch sử đầy tang thương nhưng cũng chứa đựng nhiều bài học sâu sắc về sự đoàn kết dân tộc.
Nhìn lại thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh từ góc nhìn lịch sử hôm nay, chúng ta không chỉ thấy nỗi đau của sự chia cắt giang sơn, mà còn nhận thức sâu sắc hơn về bài học đắt giá về sự đồng lòng, hòa hợp quốc gia. Vết cắt lịch sử hơn một thế kỷ ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy sự chia rẽ nội bộ chỉ mang lại suy vong và đau thương. Sự thống nhất toàn vẹn lãnh thổ và hòa bình hôm nay chính là thành quả vô giá được đánh đổi bằng máu xương, sự thức tỉnh và khát vọng đoàn kết của bao thế hệ cha ông đi trước.



