Vết Cắt Thời Gian Và Hậu Quả Của Chiến Tranh Ẩn Trong "Chí Phèo" Của Nam Cao
Tác giả: Nguyễn Thị Hải Yến
Khi nhắc đến Nam Cao và kiệt tác "Chí Phèo", người ta thường nghĩ ngay đến một kiệt tác hiện thực xuất sắc viết về số phận bi thảm của người nông dân trước Cách mạng tháng Tám. Thế nhưng, đằng sau bức tranh làng Vũ Đại ngột ngạt bởi áp bức giai cấp, tác phẩm còn là một tấm gương phản chiếu sâu sắc những hậu quả vô hình nhưng vô cùng tàn khốc của chiến tranh đối với đời sống xã hội và tâm lý con người Việt Nam thời kỳ nửa phong kiến, nửa thuộc địa. Mặc dù Nam Cao không đặt câu chuyện vào giữa chiến trường bom đạn, bóng đen của chiến tranh và chính sách cai trị của thực dân Pháp vẫn thấm đẫm trong từng trang văn, trở thành cội nguồn của những bi kịch nhân sinh.
Làng Vũ Đại trong "Chí Phèo" không còn là một không gian thanh bình của lũ tre xanh hay bến nước. Đó là một xã hội thu nhỏ đã bị bóp méo, phân hóa sâu sắc bởi quyền lực của đồng tiền và bạo lực. Sự xuất hiện của Chí Phèo từ một đứa trẻ bị bỏ rơi bên lò gạch cũ, lớn lên trong cảnh tha phương rồi bị đẩy vào nhà tù thực dân chính là biểu hiện rõ nét của một xã hội loạn ly. Những thiết chế gia đình, làng xã truyền thống – nơi từng là chỗ dựa tinh thần cho người nông dân – nay đã mục ruỗng trước sự càn quét của trật tự thuộc địa phong kiến, đẩy con người vào cảnh bơ vơ, không điểm tựa.
Hậu quả tàn nhang nhất của hệ thống cai trị thực dân được Nam Cao phơi bày qua quãng thời gian Chí Phèo bị bắt vào tù. Nhà tù thực dân không chỉ là nơi giam cầm thể xác mà còn là một "lò sát sinh" tinh vi, nhào nặn những con người hiền lành thành ác thú. Chí Phèo bước vào tù với tư cách là một anh canh điền lương thiện, có lòng tự trọng và ước mơ giản dị, nhưng khi trở ra lại mang bộ dạng rạch mặt ăn vạ cùng một nhân tính đã bị tước đoạt hoàn toàn. Đó chính là hệ quả trực tiếp từ chính sách bạo lực thuộc địa, biến nạn nhân thành đao phủ và triệt tiêu đi phần người trong những người lao động cùng khổ.
Hậu quả sâu xa và đau đớn nhất mà chiến tranh và xã hội bất công để lại trong tác phẩm chính là vết thương tâm lý không bao giờ lành. Hình ảnh Chí Phèo và Thị Nở kề cận bên nhau bên tô cháo hành ấm áp là tia sáng hiếm hoi đánh thức bản năng lương thiện, nhưng xã hội tàn nhẫn ấy lại không cho phép một kẻ từng mang tiếng "con quỷ dữ" được quay trở lại làm người. Cái chết của Chí Phèo ở phần cuối tác phẩm :đâm chết Bá Kiến rồi tự kết liễu đời mình, đó không chỉ là sự bùng nổ của lòng căm phẫn tột cùng, mà còn là tiếng kêu cứu bất lực trước một xã hội tước đoạt hoàn toàn quyền làm người của con người.


