VẾT CHÂN ĐẶC CÔNG TRÊN ĐẤT CHÙA THÁP
Trận đánh đầu tiên của Chiến sỹ đặc công
VẾT CHÂN ĐẶC CÔNG TRÊN ĐẤT CHÙA THÁP
Trong căn nhà nhỏ tại thôn Bồ Vy 1, xã Yên Mô, ông Mai Công Bình – người chiến sĩ năm xưa của Sư đoàn 338 – khẽ nheo mắt nhìn về phía xa xăm. Ở tuổi ngoài 70, trí nhớ có thể đôi lúc mờ đi bởi lớp bụi thời gian, nhưng ký ức về tháng 3 năm 1972 tại chiến trường Campuchia thì vẫn vẹn nguyên, rực cháy như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Đó là câu chuyện về trận đánh đầu đời của người lính trinh sát đặc công, một bản hùng ca về lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng.Đêm luồn sâu và "bản đồ máu"Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên Yên Mô – Mai Công Bình cùng đồng đội lên đường sang chiến trường B2 Miền Đông Nam Bộ và Campuchia. Khi đó, ông là Tổ trưởng một tiểu đội trinh sát đặc công gồm 3 người, nhận nhiệm vụ "xé rào" tại khu vực sân bay Pochentong (Phnom Penh) – một cứ điểm quan trọng của địch.Nhiệm vụ của các ông là "luồn sâu, vén rắn". Trong bóng tối đặc quánh của đêm miền biên viễn, ba bóng người lặng lẽ bò qua từng mét đất. Trước mặt họ là 7 tầng hàng rào kẽm gai chằng chịt, bãi mìn và những họng súng của quân Pol Pot đang lăm lăm chực chờ."Lúc đó, chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập và hơi thở của đồng đội," ông Bình nhớ lại. Khi đã chạm đến hàng rào thứ 6, chỉ cách mục tiêu trong gang tấc, mọi giác quan đều phải căng ra đến tột độ. Bằng sự mưu trí và gan dạ, tổ trinh sát đã vẽ thành công sơ đồ chi tiết các cứ điểm hỏa lực của địch rồi rút lui an toàn. Tờ sơ đồ ấy chính là chìa khóa mở cửa cho chiến thắng sau này.1 giờ 15 phút: Bão lửa giữa sân baySau ba ngày đêm tập dượt kỹ lưỡng, đúng 1 giờ 15 phút sáng, lệnh nổ súng phát ra. Giữa không gian tĩnh mịch của sân bay Pochentong, tiếng súng B40 và AK vang lên xé toạc màn đêm.Với phương châm "bí mật, bất ngờ, đánh nhanh, rút gọn", đại đội của ông Bình chia làm 3 mũi tấn công trực diện vào các cứ điểm hỏa lực của Khơ-me đỏ. Trong làn mưa đạn, những người lính đặc công như những con thoi, thoắt ẩn thoắt hiện, tiêu diệt từng ổ đề kháng của địch. Trận đánh kết thúc thắng lợi, chúng ta làm chủ hoàn toàn khu vực, thu giữ nhiều chiến lợi phẩm và đập tan một đại đội đối phương, tạo tiền đề quan trọng cho các chiến dịch tiếp theo.Nỗi đau sau niềm vui chiến thắngKhi hỏi về khoảnh khắc nhớ nhất, ánh mắt ông Bình chợt trùng xuống. Hạnh phúc của người lính là khi hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nỗi đau lớn nhất chính là sự chia ly. Trong trận đánh ấy, hai đồng đội của ông đã mãi nằm lại nơi đất khách.Giữa khói lửa chiến tranh, ông không bao giờ quên hình ảnh người đồng đội Nguyễn Văn Lân (xã Yên Phong) và Đoàn Sỹ Nghị (xã Yên Hòa). Họ là những người con của quê hương Yên Mô, cùng đi, cùng chiến đấu, nhưng lại không thể cùng trở về. Sự hy sinh của họ đã tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc, để lại trong lòng người ở lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi.Lời nhắn nhủ từ quá khứChiến tranh đã lùi xa, những món vũ khí năm xưa đã được bàn giao lại cho đơn vị, nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn vẹn nguyên trong cốt cách người cựu chiến binh Mai Công Bình. Thông qua câu chuyện của mình, ông muốn gửi gắm đến thế hệ Đoàn viên, thanh niên xã Yên Mô hôm nay một thông điệp giản dị mà sâu sắc:"Đất nước có được hòa bình như hôm nay là nhờ xương máu của bao thế hệ. Các cháu hãy tiếp tục yêu Tổ quốc, yêu quê hương bằng những hành động thiết thực. Hãy rèn luyện phẩm chất, học tập theo phong cách Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước ngày một phồn vinh hơn."Câu chuyện của bác Bình không chỉ là tư liệu lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho chúng tôi – những người trẻ đang sống trong hòa bình. Thế hệ thanh niên Yên Mô hôm nay nguyện tiếp bước cha anh, viết tiếp những trang sử vàng của quê hương trong thời đại mới.



