Vết chân không bao giờ khô
Một câu chuyện kỳ lạ về những dấu chân luôn ướt trên con đường khô ráo. Không phải do mưa, cũng không phải do nước – mà là dấu tích của một người đã mãi mãi không trở về.
Năm 1971, tôi là người vận chuyển hàng trên một tuyến đường rừng. Con đường ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đi trong đêm mà không cần đèn.
Trên đường có một đoạn đất trống, không có cây che, trời nắng thì khô rang, không có nước gần đó.
Nhưng lạ một điều, mỗi lần đi qua đoạn ấy vào buổi sáng sớm, tôi đều thấy những dấu chân ướt hiện rõ trên mặt đất.
Ban đầu, tôi nghĩ là dấu chân của ai đó vừa đi qua suối gần đó. Nhưng nhìn kỹ thì không phải. Dấu chân bắt đầu từ giữa đoạn đường, rồi biến mất cũng ở giữa đoạn – không có điểm bắt đầu hay kết thúc rõ ràng.
Tôi thử chờ lại một hôm, nấp gần đó để xem ai đi qua.
Nhưng không có ai.
Chỉ có những dấu chân… tự xuất hiện.
Sau vài ngày, tôi kể chuyện này cho một người đồng đội lớn tuổi. Ông im lặng rất lâu rồi nói:
“Chỗ đó… trước kia có một người hy sinh khi đang làm nhiệm vụ vận chuyển. Trời mưa, đường lầy, anh ấy cứ đi mãi… rồi không về.”
Từ đó, mỗi lần đi qua, tôi không còn thấy sợ nữa. Tôi bước chậm lại, như đi cùng một ai đó.
Có lần, tôi thử đặt chân mình vào đúng những dấu chân ấy. Kỳ lạ là chúng vừa khít.
Sau chiến tranh, tôi quay lại con đường cũ. Đoạn đất ấy vẫn còn, nhưng không còn dấu chân nào nữa.
Đất khô, nứt nẻ, như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng với tôi, những dấu chân ấy chưa bao giờ biến mất.
Chúng chỉ đơn giản là… đã hoàn thành hành trình của mình.


