Bài viết

VẾT CHÂN NGƯỜI LÍNH GIỮA DÒNG THỜI GIAN

Thời gian giống như một dòng sông. Nó mang theo những mùa đã cũ, những con người đã đi xa và những câu chuyện tưởng chừng bị lãng quên. Nhưng có những dấu chân thời gian không thể cuốn trôi.

An Giang23/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian giống như một dòng sông. Nó mang theo những mùa đã cũ, những con người đã đi xa và những câu chuyện tưởng chừng bị lãng quên. Nhưng có những dấu chân thời gian không thể cuốn trôi.

Đó là dấu chân của những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Ảnh, sinh năm 1942, chiến sĩ Tây Đô 1, hy sinh năm 1967, đã để lại một dấu chân như thế.

Ông bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn trẻ. Phía trước là chiến trường, phía sau là quê hương, gia đình và những người thân yêu. Giữa hai phía ấy, người lính đã lựa chọn lên đường.

Có lẽ trong những đêm hành quân, ông cũng từng nhớ mái nhà thân thuộc. Có lẽ ông cũng từng mong một ngày được trở về. Nhưng chiến tranh không cho phép con người lựa chọn số phận của mình.

Người chiến sĩ Tây Đô 1 đã cùng đồng đội vượt qua những tháng ngày gian khổ bằng lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Rồi năm 1967, ông nằm lại nơi chiến trường.

Từ đó, dấu chân người lính không còn hiện hữu trên những con đường hành quân.

Nhưng dấu chân ấy vẫn còn trên con đường lịch sử.

Hôm nay, chúng ta đi trên những con đường bình yên, dưới bầu trời không còn tiếng súng. Mỗi bước chân ấy đều gợi nhắc rằng đã có một thế hệ từng bước đi trong bom đạn để mở đường cho hòa bình.

Nguyễn Văn Ảnh đã không được nhìn thấy quê hương trong những ngày thanh bình.

Nhưng ông đã góp phần tạo nên những ngày thanh bình ấy.

Đó là nghịch lý đẹp và đau thương của những người lính: họ hy sinh khi hòa bình chưa đến, để người khác được sống trong hòa bình.

Vì thế, dấu chân của người chiến sĩ Tây Đô 1 không bao giờ mất.

Nó nằm trong ký ức quê hương, trong những câu chuyện được kể lại và trong lòng biết ơn của thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn