VẾT CHÂN QUAY NGƯỢC - Ích Mỹ
“Tôi làm giao liên ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Công việc của tôi là dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn trong rừng và bờ ruộng.
Trong thời kháng chiến chống Pháp, không thể để lại dấu hiệu rõ ràng, chúng tôi dùng chính dấu chân làm tín hiệu.
Nếu dấu chân đi thẳng bình thường, nghĩa là an toàn.
Còn nếu có dấu chân quay ngược lại, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.
Một buổi sáng sớm, tôi đi trước để dò đường.
Khi đến gần một đoạn rừng rậm, tôi phát hiện dấu hiệu lạ – cành cây gãy, đất bị xới, có thể có lính Pháp phục kích.
Không kịp quay lại báo, tôi liền giả vờ quay lại vài bước, tạo dấu chân quay ngược rõ ràng trên đất, rồi vòng sang lối khác.
Một lúc sau, cán bộ đi tới.
Anh nhìn xuống con đường.
Những dấu chân không đi thẳng như bình thường.
Chỉ một chi tiết nhỏ…
Anh hiểu ngay.
Anh không đi tiếp, mà rẽ sang hướng khác.
Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ ẩn nấp bước ra.
Chúng chờ rất lâu, nhưng không thấy ai.
Cuối cùng, chúng bỏ đi.
Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại nhìn những dấu chân vẫn còn in trên đất.
Chúng chỉ là vết đi lại bình thường.
Nhưng trong thời hoa lửa, chúng đã trở thành tín hiệu cứu người.
Chiều hôm đó, cán bộ nói với tôi:
‘Những dấu chân của cậu hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’
Tôi nhìn con đường mòn quen thuộc.
Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng cần những điều lớn lao.
Đôi khi, chính những dấu vết giản dị nhất… lại quyết định sự sống.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy dấu chân trên đất, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một bước chân nhỏ… đã giữ trọn sự sống.”
Nếu bạn muốn, mình có thể viết tiếp câu chuyện cực xú



