Vết chân trên đất ướt
Những vết chân được tạo chủ ý trên đất mềm đã trở thành dấu hiệu giúp đồng đội nhận biết hướng đi đúng mà không để lại dấu hiệu quá rõ ràng.
Năm 1973, anh Trần Văn Minh được giao nhiệm vụ đi trước qua một bãi đất ướt sau mưa, nơi nhiều lối đi trông giống nhau.
Quan sát xung quanh, anh nhận thấy đất mềm dễ in dấu chân nhưng nếu đi quá mạnh sẽ để lại vết lớn, dễ bị phát hiện. Anh nảy ra ý tưởng: tạo những vết chân nhỏ, vừa đủ để đồng đội nhìn thấy hướng đi mà không gây chú ý từ xa.
Anh bước nhẹ, điều chỉnh khoảng cách giữa các bước để tạo thành một đường đi rõ ràng. Ở các điểm rẽ quan trọng, anh bước theo hướng cần đi, để đồng đội nhận ra ngay.
Khi đồng đội phía sau đến, họ theo những vết chân này để đi đúng hướng mà không bị lạc giữa bãi đất rộng.
Một đồng đội nói:
“Nhìn vết chân là biết hướng đi.”
Anh Minh đáp:
“Chỉ cần tinh ý là nhận ra, không cần dấu hiệu quá nổi bật.”
Nhiều năm sau, anh chia sẻ:
“Trong công việc, đôi khi sự tinh tế và khéo léo giúp hướng dẫn người khác hiệu quả hơn là phô trương rõ ràng.”



