Bài viết

“Vết dầu loang trên mặt đường và chuyến xe không được phép trễ”

Câu chuyện kể về một người lái xe vận tải trên tuyến Trường Sơn. Giữa bom đạn và đường rừng hiểm trở, mỗi chuyến xe chở hàng ra tiền tuyến đều mang theo trách nhiệm sống còn, không được phép chậm trễ.

Đắk Lắk10/05/2026Võ Hoàng Kim Ngân (Trường Hà Huy Tập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Hậu kể rằng ông bắt đầu lái xe trên tuyến Trường Sơn khi còn rất trẻ. Công việc của ông là chở hàng hóa, vũ khí và nhu yếu phẩm từ hậu phương vào các đơn vị chiến đấu.

Đường Trường Sơn khi đó không phải là đường nhựa, mà là đường đất, dốc cao, nhiều đoạn chỉ vừa một chiếc xe đi qua.

Có những hôm mưa lớn, bánh xe trượt dài trên bùn, phải dùng xích hoặc gỗ chèn bánh để vượt qua.

Một lần, xe của ông bị hỏng giữa đoạn đường hiểm trở. Phía sau là cả đoàn xe đang chờ. Nếu xe đứng lại quá lâu, cả tuyến vận chuyển sẽ bị gián đoạn.

Ông cùng đồng đội phải sửa xe ngay tại chỗ, trong điều kiện thiếu ánh sáng và nguy cơ bom đạn vẫn rình rập. Dầu máy loang ra mặt đường, tay ai cũng đen kịt, nhưng không ai dừng lại.

Sau nhiều giờ, xe nổ máy trở lại. Khi bánh xe lăn tiếp, ông chỉ nói ngắn gọn:
“Đi tiếp. Không để ai phải chờ.”

Sau hòa bình, ông giữ lại một mảnh vỏ xe cũ đã mòn, xem như kỷ niệm của những chuyến đi không được phép dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn