Vết khắc trên thân cây
Đó là lúc đơn vị nghỉ ngắn giữa hành quân. Không biết ngày mai ra sao, bác lấy con dao nhỏ, khắc lên thân cây tên mình và quê quán: “Long – Hồng Bàng”.
Bác Trịnh Văn Long ở Hồng Bàng vẫn nhớ một thân cây giữa rừng, nơi bác từng khắc vội vài nét chữ trong một lần dừng chân.
Đó là lúc đơn vị nghỉ ngắn giữa hành quân. Không biết ngày mai ra sao, bác lấy con dao nhỏ, khắc lên thân cây tên mình và quê quán: “Long – Hồng Bàng”.
“Chỉ nghĩ đơn giản là nếu có chuyện gì, biết đâu sau này có người nhìn thấy,” bác kể.
Nhiều năm sau chiến tranh, bác có dịp trở lại vùng đất ấy. Rừng đã thay đổi nhiều, nhưng kỳ lạ là bác vẫn tìm lại được cái cây năm xưa. Vết khắc đã mờ đi, nhưng vẫn còn nhìn thấy.
Bác đứng rất lâu trước thân cây, chạm tay vào dòng chữ cũ. Một cảm giác khó tả dâng lên – vừa như gặp lại chính mình của tuổi trẻ, vừa như gặp lại cả một thời đã qua.
“Ngày đó mình còn sống, còn trở về được, là điều may mắn,” bác nói.
Vết khắc nhỏ trên thân cây, với bác, không chỉ là dấu ấn cá nhân, mà là chứng tích của một thời mà mỗi người lính đều mang trong lòng những điều chưa kịp nói.


