Vệt khói bom và nụ cười tuổi mười tám
Đến thăm bác Lê Thị Tuất tại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa vào một ngày nắng đẹp, ấn tượng đầu tiên của Đoàn Thanh niên chúng tôi là nụ cười hiền hậu và đôi mắt ánh lên nét tinh anh của một nữ chiến sĩ năm xưa. Mặc dù sinh năm 1957, nay đã ở tuổi thất thập, nhưng khi nói về "thời hoa lửa", giọng nói của bác vẫn hào sảng và tràn đầy năng lượng thanh xuân. Bác kể về những ngày gian khổ sống trong hầm giấu giếm, những bữa cơm trộn sắn khoai ăn vội giữa tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Có những lần công sự bị sập, bác cùng đồng đội bị đất đá vùi lấp, khi được bới lên, mặt mũi ai nấy đen nhẻm khói thuốc bồi nhưng vừa thở rít được một hơi lại nhìn nhau cười trừ rồi lại tiếp tục tay xẻng, tay cuốc. Đối với bác Tuất, cái chết chưa bao giờ là điều đáng sợ nhất, mà điều đáng sợ nhất là đường bị đứt, xe không qua được mặt trận. Lời chia sẻ chân thành, không chút khoa trương của bác làm chúng tôi xúc động sâu sắc. Người nữ chiến sĩ Trù Ninh năm nào đã dâng hiến trọn vẹn những năm tháng đẹp nhất của đời người cho độc lập dân tộc mà không một chút tính toán cá nhân. Nhìn vào nụ cười vẫn vẹn nguyên sự lạc quan của bác hôm nay, thế hệ thanh niên Hoằng Hóa như được tiếp thêm sức mạnh, quyết tâm vượt qua mọi khó khăn trong lao động, học tập để viết tiếp những trang sử vẻ vang của quê hương trong thời kỳ mới.



